18 tuổi bị hãm hiếp ngoài xó chợ và thảm kịch 30 năm “quăng thân vào gió bụi”

14/08/2013 14:46
Tina

Mai năm nay 43 tuổi, gầy giơ xương, mắt trũng sâu nanh nọc, mặt mũi hốc hác vô hồn. Ăn, ngủ, tắm giặt, mọi sinh hoạt ở đầu đường, xó chợ, gầm cầu, bãi sông, bến xe theo đúng nghĩa đen. Rồi chị vướng vào đủ thứ nghề mạt hạng khác nhau, rồi mắc bệnh hiểm nghèo, bệnh xã hội mạn tính, sống nay chết mai.

Hai “vợ chồng” nằm vỉa hè, không có tình dục, vì cả hai đều bị bệnh xã hội…

Người ta kể về cuộc đời ly kỳ hơn tiểu thuyết của chị, lúc đầu chúng tôi không tin. Rồi những đêm khuya nghiêng mình về sáng, rồi những ngày mưa gió bị bùng nước ngập tứ phía, chúng tôi ngồi tâm sự với chị ở những góc vắng cô liêu của Hà Nội. Chị kể về việc mình bị “bọn chúng nó” bắt ăn một gói xôi rồi dí dao hãm hiếp ở xó chợ Đồng Xuân, bị đổ bệnh lậu, bị giang mai. Năm đó chị mới 18 tuổi, đang đi rửa bát thuê. Bệnh ấy đã mạn tính, đã ăn vào máu hầu như phải “sống với nó đến bao giờ mình không còn sống nữa thì thôi”. Chị thú nhận cả lối sống trâng tráo bấy lâu nay: “Đời lang thang dạy mình phải dám tắm truồng bãi xe Long Biên, dám nằm ngủ trần truồng với tờ báo úp lên ngực ở vỉa hè phố Cầu Đông ngày nóng nực, mặc ông đi qua mặc bà đi lại, như thế mới tồn tại được. Đố đứa nào dám bắt nhé”.

Bệnh tật đầy mình, thỉnh thoảng say thuốc lậu, giang mai, chị nằm bẹp rên hừ hừ. Giọng nói khàn như vịt đực vì bệnh giang mai biến chứng sùi lên cả họng. Anh Tiêu (thường gọi là “Bờm”), ông “chồng” hờ của chị (người ta bảo anh người Mê Linh, Hà Nội) cũng ngủ vỉa hè, đi nhặt rác cùng cảnh ngộ. Lúc anh đòi “chăn gối” không được cũng đá rác trên vỉa hè, đập cột điện góc đường tỏ ý bực tức. Tương lai tăm tối, đường về quê bị bịt kín, đến cái việc “cưỡng chế” đem vào trung tâm bảo trợ xã hội bây giờ người ta cũng chả thèm “bắt cóc bỏ đĩa” những người như anh chị nữa. Chị Mai cứ vật vờ góc chợ Đồng Xuân, ra bãi sông Hồng, ngược chợ Cầu Đông, sang chợ Long Biên. Lúc nóng thì chị xin nước rửa bát, xách nước sông lên cọ cái bệ bê tông khai mù toàn phân và nước giải của những kẻ mắc bệnh “đái đường” ngoài gầm cầu để ngủ. Lúc rét thì chị vào góc chợ Cầu Đông, ngủ với anh chồng hờ Lê Văn Tiêu, chung một chăn chiên, mỗi đứa ngoảnh một đầu, cứ thế mà ngủ không có “đầu ấp tày kề” gì cả, bởi cả hai đều bị bệnh rất nặng ở bộ phận sinh dục…

Xã hội vỉa hè nó dạy cho mình phải trả trơ tráo

Xã hội vỉa hè nó dạy cho mình phải trả trơ tráo…

Quê gốc người ý Yên, tình Nam Định, cô bé Mai bò nhà lang thang bạt lên Hà Nội làm đủ thứ nghề nhục nhằn kiếm sống từ năm 14 tuổi. Một thời gian sau, bà mẹ cũng bỏ quê lên đất Hà Nội cùng con. Bấy giờ chợ Đồng Xuân được coi là “cái ổ” với bao nhiêu điều mà chỉ có những người lấy vỉa hè, xó chợ làm nhà như mẹ con cô bé Mai mới may ra hiểu hết. Một thời, người Hà Nội có câu cửa miệng “kẻ cắp chợ Đồng Xuân” là thế. Chị Mai kể rằng: Bấy giờ ông bố đẻ chị bạc ác, theo gái, nhà nội có ý cướp đất, đuổi mẹ con chị ra… đường. Ông bà ngoại có 3 người con, người cậu ở quê chẳng có gì gọi là dư dả, dì út làm tạp vụ quét dọn ở một tòa nhà trên Hà Nội suốt bao năm, nhưng không giúp mẹ con chị được cái gì. Bà ấy cũng đã chết cách đây vài năm.

Hồi năm 1984, xã hội còn khó khăn đủ bề, cô bé Mai 14 tuổi được người làng bên nhận về để trông em bé cho nhà người ta. Bỗng dưng thấy người ta la làng kêu cứu, Mai bế đứa bé chạy đến ngó. Thì hóa ra vụ dây điện cao thế giật cháy đen hai người lớn. Đứa bé bắn ra vườn, Mai bị hút vào đó, thập tử nhất sinh. Mẹ chị dồn hết cả gia sản để chữa bỏng cho con, ngày hai lượt cõng con đi – về từ bệnh viện. Gia đình đã nghèo, vì thế mà lại càng nghèo. Tâm lý tuổi mới lớn, đang ăn ngon mặc đẹp ở nhà chủ làng bên, nay người ta không nhận nữa, nhà lại thêm nghèo rớt mồng tơi. 14 tuổi, Mai bỏ nhà một mình bắt xe khách lên Hà Nội làm nghề rửa bát thuê.

Đời chị tàn tạ từ cái buổi bị hãm hiếp ở xó chợ

Ngoài những lúc rửa bát thuê ra, một mình Mai cứ lang thang khắp xó chợ Đồng Xuân, Bắc Qua, Cầu Đông ngủ tạm. Mai quên mất rằng mình đã bước sang tuổi thiếu nữ, đứa quen biết biết chủ nhà đã bắt đầu để ý. Một đêm hiu hắt, cái thằng quen biết với chủ nhà ấy tìm đến “nhà trọ” của Mai, ai ngờ đó là xó chợ với tấm chăn bông cáu bẩn cuốn như tổ sâu. Cô chui vào đó như con rùa non chui xuống đám cỏ rối và cứ nghĩ rằng an toàn. Chuyện thế nào thì chỉ có giời mới biết, nhưng Mai hồi ức lại với tôi như sau: “Nó mang theo một gói xôi và một con dao nhọn. Lúc bấy giờ chị đang bị sốt, nằm rên hừ hừ, giữa lúc ngày hè mà cuốn mấy chăn bông vẫn lạnh. Nó bảo chị ăn xôi, coi như là trả “tiền” cho cái việc hãm hiếp chị. Em bảo 18 tuổi thì đã biết gì cuộc đời đâu. Chị sợ lắm, sợ con dao thì ít mà sợ nó thì nhiều. Nó còn lật chăn ra để xem mặt chị, xem xong thì mới… hiếp. Hôm đó chị kêu khóc. Ngay bên cạnh chị cũng có hai đứa “vô gia cư” như chị, chúng nó lớn tuổi hơn, nó quắp nhau như vợ chồng. Nó trông thấy thế cũng mặc kệ, không đối hoài một câu nào, ý như thể “cho mày chết”. Không ai cứu, cũng không biết kêu ai. Đời chị trượt dài từ ngày bị hãm hiếp đó. Hôm đó đang “thấy tháng”, rất bẩn thỉu, mà nó cũng không tha. Sau vụ đó, chị bị đổ bệnh lậu, bệnh giang mai rất nặng.

Gần đây chị đi khám, bác sỹ bảo, nếu chữa từ hồi đó, nó “thay máu” đi thì sẽ sớm khỏi hẳn. Bây giờ hầu như không chữa gần khỏi thì lại quan hệ tình dục với người không an toàn. Thiên hạ bây giờ chất chứa lắm bệnh tật. Bây giờ bệnh biến chứng đủ kiểu, họ rát cổ cả đêm cả ngày, viêm họng hạt rồi răng bị rụng dần, đau nhức. Bệnh lan vào phổi, sinh ra lao nặng. Các vết sùi ở chỗ kín phải đi viện đốt, đốt xong nó loét sâu phải uống kháng sinh thì bệnh hoành hành, uống vào thì say thuốc, suốt ngày nằm một góc, nôn nao muốn lộn mửa cái dạ dày ra. “Cảm giác như người say xe ấy, không biết trời đất ra làm sao nữa, từ sáng đến tối mới ngớt say. Bệnh này, cực kỳ khó chịu, phải uống 6 triệu đơn vị kháng sinh mỗi đợt mới ngớt bệnh cơ”.

Không làm gì thì chết đói. Không chỉn chu thu xếp thì bên trật tự phường người ta đi dọn dẹp cảnh quan, người ta lại thu đủ thứ như xoong nồi, quần áo, chăn màn của chị đem đi… đốt. “Tiếc quá”, vừa bị thu mất cái nồi, chị mua những 95 nghìn, nhịn ăn bao nhiêu bữa, đi nhặt rác bán cho người ta cả đêm mới mua được đấy. Chị toàn nấu cơm ở bãi chợ Long Biên, phía qua chợ rau, gần hàng cá ấy”, có lần chị khoe với tôi.

Hôm sau chúng tôi mang tặng ít thuốc và cái nồi, chị Mai lại tiếp tục cằn nhằn vì các bệnh lậu, giang mai: “Cái thằng mặt quỷ nhà chị (anh Tiêu, chồng hờ hiện nay) nó ghê lắm trời, cả con bé chưa đầy 20 tuổi đang nuôi con mọn đi ăn xin, rồi theo cả đứa em gái con bé kia đi thuê nhà gần hai tháng trời, con bé kia phục thuốc chữa cho để làm lại cuộc đời”. Nó cứ ngang nhiên cặp với hết người này người khác ngay trước mặt chị, thế mà đời nó vẫn bật lại vỉa hè sống chồng vợ với chị đấy. Nó mang đủ thứ bệnh, đến vài tháng gần đây (tháng 8/2013), chị mới cấm nó “gần gũi” chị đấy chứ. Vì thế chị với nó có phải dùng biện pháp tránh thai gì đâu, cứ ở vỉa hè, cứ “chung chăn” suốt mười mấy năm qua”.

Xã hội vỉa hè nó dạy cho mình phải trả trơ tráo

Suốt những đêm dài tâm sự, chúng tôi mới biết trong sâu thẳm, chị Mai cũng muốn về quê, vì sợ cái cảnh lang bạt kỳ hồ trên các xóm liều, vỉa hè, xó chợ đầy cạm bẫy của thành phố này quá rồi. Chị ước ao về quê nuôi lợn nuôi gà, được chết ở quê. Có lần chị khóc: Nếu đêm nay đổ bệnh mà chết, thì chị thành con ma ở vỉa hè đầu chợ này ư? Trong ánh mắt vàng vọt của chị, có ánh đèn đường lúc 3 giờ sáng và có cả những nỗi hoang mang. Chị nói: “Có một bà hảo tâm người Úc, thương chị lắm, bà ấy bảo nếu chị về quê nuôi lơn, bà ấy sẽ hỗ trợ tiền cám”.

Thật khó để giữ được mình ở chốn lôm nhôm gầm cầu, bến xe, vỉa hè, góc chợ tá túc qua ngày như thế, nhất là cái thân đàn bà...

Thật khó để giữ được mình ở chốn lôm nhôm gầm cầu, bến xe, vỉa hè, góc chợ tá túc qua ngày như thế, nhất là cái thân đàn bà…

Nhưng rồi chị lại uất ức kể về những ý tưởng muốn đẩy chị ra đường để cướp phần thừa kế đất đai ở quê. Chị lại uất hận vì cái tình người bạc bẽo ở vỉa hè xó phố trong cái đêm chị bị hãm hiếp gần 30 năm trước. Chị oán hận cái cặp lang thang hú hí với nhau bên cạnh, thế mà chúng nó cứ để mặc “cho mày chết đi”. Thôi chị chả oán nó nữa, vì giờ đây cả hai đứa đã đi tù rồi. Chị Mai buồn nhất là những lời đồn ác ý ở quê. Ngày chị mới bỏ nhà lên Hà Nội, người làng chị lên chợ Đồng Xuân, chợ Long Biên bán trứng, bán gà, bán rau cỏ, họ gặp chị, đã chả giúp đỡ gì, lại còn về làng đồn đại là chị đi ăn cắp ăn trộm trên này. Chính họ, mang tiếng là người tử tế, nhà cao cửa rộng, nhưng họ đã tàn nhẫn cướp đi cái lối về nhà chị.

Thật khó để giữ được mình ở chốn lôm nhôm gầm cầu, bến xe, vỉa hè, góc chợ tá túc qua ngày như thế, nhất là cái thân đàn bà. Bằng chứng là mới mười mấy tuổi đầu chị đã bị hãm hiếp. Chắc chắn không chỉ là một lần và một thằng như chị nói. Bằng chứng là chị đã sống với người bệnh xã hội như anh Tiêu suốt 13 năm qua. Bằng chứng là chị đã quen mặt ở trung tâm bảo trợ xã hội trên Ba Vì, Hà Nội. Và cả khu vực ai cũng biết chị nanh nọc, bệnh tật, sẵn tắm truồng ở chỗ “xóm liều” lắm đàn ông vật vạ giang hồ nhất. Gần 30 năm ngủ gầm cầu, bến xe, vỉa hè, thử hỏi còn gì thân xác đàn bà con gái nữa?

Song, những câu chuyện của chị luôn rành rọt, sắc sảo, có tình nghĩa. Ít ra chị cũng luôn mơ về một cuộc sống có tình, có nghĩa. Anh Tiêu cũng chẳng phải người xấu, cũng bị đuổi ra lề đường từ năm 11 tuổi. Trong những đêm trò chuyện, tôi thấy họ mơ ước giống nhau, họ không quý trọng gì nhau, nhưng cuộc sống dồn họ đến gần nhau và trong lúc chửi bới nhau họ vẫn thương yêu nhau. Chẳng thương mà lại gắn bó vợ chồng suốt 13 năm qua! Anh Tiêu và chị Mai đều đang cóp tiền, mơ ước về quê sang cát (cất mộ) cho mẹ đẻ chị Mai. Khi tôi hỏi, muốn vào trung tâm bảo trợ để nhà nước nuôi hết phần đời còn lại không, chứ mưa dập gió vùi thế này làm sao sống được anh Tiêu thổn thức: “Anh chị ở” ngoài này để cóp tiền về cải cát cho mẹ vợ anh đã (mẹ chị Mai), dự kiến mất 6-7 triệu đồng cơ mà. Sắp đủ tiền rồi. Giống như cái tình của bà Loan thắp nhang cho chồng ở Bốt Hàng Đậu, sự tử tế nào đó của người vỉa hè Lê Văn Tiêu và Nguyễn Thị Mai cũng khiến chúng tôi hết sức suy nghĩ…

Cuộc trò chuyện với anh Lê Văn tiêu trước cổng chợ Cầu Đông (Hà Nội).

Bây giờ chị đi làm gì?

Cũng đi như anh ấy. Nhặt nilon xong mai đội ra chợ Đồng Xuân, nhặt từng loại xong đội ra gầm cầu bán.

Mỗi ngày có được nhiều tiền không?

Nói chung mà chịu khó thì được 2 cân gạo với rau. Không chịu khó thì ăn cháo.

Anh chị nấu cơm ở đâu?

Có hôm có nước thì vào trong này lấy nước, thổi, bắc bếp ở đây – ven đường phố này đấy, đêm chả ai nói gì, không thì sang Long Biên. Tối nay thì chị ấy mang phở với bún ở đâu về treo lên tường chợ Cầu Đông kia kìa. Đấy, nhìn thấy đồ ăn đó rồi, nhưng tớ chưa ăn, vẫn treo ở kia.

Cuộc trò chuyện với chị Mai sau nhiều ngày làm quen:

Chị hay ngủ lúc mấy giờ?

Mình ngủ lề đường mà. Xe cộ im im thì chị may ra mới ngủ được, cứ phải 2 giờ sáng đổ đi.

Nhưng hôm Hà Nội nóng đến 37-38 độ thì làm thế nào hả chị?

Mày chưa thấy nỗi khổ của chị đâu. Phải cởi trần truồng, xong đắp áo lên ngực, nằm ở cái bục ven đường kia kìa.

Thế ban ngày lúc chị ốm thì nằm ở đâu?

Ban ngày thì lại phải đi tìm chỗ kín hơn kẻo người ta nhắc nhở. Nằm chỗ gầm cầu. Chỗ nào mà nó đái khai inh lên thì chị lại phải lấy chai nước rửa bát chị cọ cho nó sạch, cho nó hết mùi đi để mà nằm. Ở Hà Nội ô nhiễm lắm em ạ, ngay trước mặt mình cũng là cái hố thối inh lên đấy, trời mới mưa nên nó không bốc lên đấy thôi.

Thế còn tắm rửa ra sao nhỉ?

Ra chỗ nhà đông lạnh ở chợ Long Biên, chỗ ấy họ ướp cá mú hải sản, sau đó nó chảy cái nước ấm ấy, thì ra đấy tắm. Người ta cứ bảo con này nó trơ tráo, nhưng mà không trơ tráo thì không sống được. Chị phải mặc cái quần lót, cởi trần để tắm. Đúng là xã hội nó tạo cho mình phải trơ em ạ.

Tiết lộ bí mật về số lượng “chồng” khổng lồ của chị Mai.

Nói chung, người lang thang vô gia cư như bị… thả nổi, đến đâu là nhà, ngã đâu là giường. Ít người để ý, có người để ý thì cũng ngại tiết lộ bí mật, vì sợ đám giang hồ nó “xử. Một ông tổ trưởng một tổ dân phố (nơi chị Mai và nhiều người đã bao năm vật vạ), thuộc phường Phúc Xá (Hà Nội) nể nang chúng tôi lắm, mới dũng cảm tâm sự, tiết lộ thông tin về vợ chồng Mai-Bờm (lược trích nội dung ghi âm): Bà Mai đã lang thang ở khu vực này gần 30 năm nay. Ông Bờm “chồng” bà ấy cũng chưa bao giờ có cưới xin cả. Những người đi bụi đời, người ta thích ai thì người ta ở với nhau, hết thích thì bỏ chứ không phải là vợ chồng. Bà Mai cũng thế, ông Bờm là “chồng” dễ đến thứ… 10 của bà ấy rồi (chỉ tính riêng những trường hợp tôi biết đã là như thế).

Cả bà Mai và ông “chồng” đều không rõ ràng về nhân thân: “Lúc tỉnh thì bà ấy bảo quê ở Ý Yên, Nam Định. Lúc nằm ốm, mê sảng thì lại bảo là quê ở Hà Nam, ở Thanh Hóa. Bà Mai – ông Bờm cứ vào rồi ra, ra rồi lại vào các trung tâm bảo trợ xã hội không biết là bao nhiêu lần rồi. Bụi đời thì không ai hoạt động mại dâm cả, nhưng cứ ai cho dăm dục, một trăm là cũng “đi” (một hình thức bán dâm). Cả bà Mai, ông Bờm hiện nay đều mắc các bệnh xã hội giai đoạn cuối, họ cứ đi nhặt linh tinh các thứ mà nấu, mà luộc để ăn, rồi thì cởi trần, cởi truồng nằm ra đường (mọi người vẫn gọi là Mai “đơ” là bởi thế). “Họ hay lúi húi nấu nướng với các bụi đời khác trên địa bàn của tôi thì tôi nắm được như thế thôi. Họ lang thang lúc chỗ này, lúc chỗ khác, chứ bản thân họ không thuộc sự quản lý của phường nào cả”, ông tổ trưởng dân phố đầy thâm huyết kết thúc câu chuyện trong buồn bã.

TQ – NL (TTĐS)

Loading...

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần