Bà Tưng: "Con biết làm gì khi không được hát hả mẹ?"

06/09/2013 08:30
Hải Băng

“Con giờ cũng không dám hát nữa vì mỗi khi cất giọng lên là nước mắt con lại rơi. Con sợ khi nghĩ về tương lại mù mịt…”, Bà Tưng viết trong tâm thư gửi mẹ.

Trở lại sau một thời gian dài bị “sốc” và “suy sụp” vì lệnh cấm diễn, Bà Tưng gần như thay đổi 180 độ, khác hẳn với hình ảnh một cô gái bốc đồng và tưng tửng ngày nào. Bà Tưng ngày nào giờ bất ngờ kín đáo, dịu hiền và chín chắn tới bất ngờ. Huyền Anh thực sự muốn thay đổi hình ảnh trong mắt người hâm mộ, mong có một con đường nhỏ để quay trở lại với showbiz.

Bà Tưng viết tâm thư Facebook gửi mẹ.

Bà Tưng viết tâm thư Facebook gửi mẹ.

Mới đây, trong bức tâm thư gửi mẹ, Huyền Anh đã thổ lộ rất nhiều suy nghĩ, tình cảm của một người con đã lầm đường lạc lối. Dù đang rất nhớ nhà, nhớ mẹ, nhưng vì đã dặn lòng phải thành công mới dám về gặp mẹ, nên Bà Tưng chỉ biết trải lòng qua những dòng tâm sự trên Facebook.

Phận làm con, Bà Tưng cũng “Nhiều lần nhìn lại thấy tóc Mẹ bạc mà con chợt giật mình“, càng giận mình hơn vì chưa làm được gì báo hiếu cho mẹ. Cô cũng trút lòng: “Nhưng Mẹ ơi… bây giờ con tuyệt vọng lắm. Vì mọi cánh cửa dường như khép lại với con rồi … Tình yêu cũng không còn nữa Mẹ à …

Không biết bức tâm thư có thật xuất phát từ trái tim chân thành của Huyền Anh không hay chỉ là một trong nhiều chiêu trò để khán giả mủi lòng mà mở cho cô một con đường trở lại sân khấu. Xin trích lại nội dung tâm thư gửi mẹ của Bà Tưng Huyền Anh:

“Thấy nhớ nhà quá, mà không về nhà được .

Đã dặn lòng phải thành công mới dám vác cái mặt mốc về để Bố Mẹ không buồn không lo. Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ lắm! Nhớ mái nhà xưa, nhớ bữa cơm gia đình. Nhớ cả cái mùi gió biển, mùi cát trắng, mùi nắng …

Nhớ cái ngày con quyết ra đi khi Mẹ cứ giữ con lại vì Mẹ sợ con sẽ khổ nơi đất khách. Sợ con không lo được cho mình. Nhà có 8 anh em, con là út nên Bố Mẹ thương và lo cho con nhiều.

Chưa bao giờ Mẹ la hay đánh mắng con, vì Mẹ biết con bướng bĩnh lắm và con cũng biết vì Ba Mẹ thương con lắm.

Nhiều lần nhìn lại thấy tóc Mẹ bạc mà con chợt giật mình. Có một điều gì đó con nhận ra. Xót lắm. Con muốn ôm Mẹ thật chặt và được nói: Con Yêu Mẹ ..

batung1jpg1378393223

Nhớ ngày Mẹ bắt con về lại quê, tránh xa Sài Gòn, tránh xa con đường ca hát vì Mẹ biết nhà mình nghèo nên k thể lo đủ cho con, Mẹ biết với tính cách gan lì không chịu nịnh nọt ai của con sẽ chằng bao giờ có được ai nâng đỡ. Mẹ sợ con khổ và phí cả 1 đời.

Và Mẹ cũng lại chìều lòng, cho con vào lại Sài Gòn khi thấy con khóc, con như người mất hồn khi không được hát, được bay nhảy… Mẹ ôm con, còn con thì cứ làm Mẹ khổ hoài! Mẹ nhỉ.

Con đã cố gắng lắm Mẹ à, giữa đất Sài Gòn này chỉ có một mình con thôi… Nhiều khi con sợ lắm, con sợ cả âm thanh của cuộc sống này… khi bước ra đường chỉ có tiền và tiền.

Mà cái nghề con chọn thì Mẹ làm gì có đủ tiền cho con. Mẹ nói Sài Gòn khó sống lắm con!!!

Đúng quá Mẹ ha!!! Con đáng trách lắm vì khi con buồn, con chỉ biết kêu tên Mẹ thôi.

Con còn nhớ cái ngày con làm ra được đồng tiền. Mẹ vui lắm. Con đưa Mẹ 1. Mẹ cho lại con 10… HiHi. Chỉ có Mẹ là thương con. Nhưng Mẹ ơi… bây giờ con tuyệt vọng lắm. Vì mọi cánh cửa dường như khép lại với con rồi … Tình yêu cũng không còn nữa Mẹ à …

batung2jpg1378393223

Con giờ cũng không dám hát nữa…vì mỗi khí con cất giọng lên là nước mắt con lại rơi. Con sợ khi nghĩ về tương lại mù mịt… con biết làm gì khi không hát hả Mẹ …

Nhưng để Tiếp tục thì con phải làm gì đây… Con như Diều bị đứt dây!!! Muốn vút cao nhưng có lẽ sẽ bay luôn và mất hút.

Còn để đáp đất thì Con chẳng còn gì để trụ?! Tất cả cũng vì chữ tiền!!! Mẹ cũng sợ chữ Tiền giống con, Mẹ ha… vì con phá của Mẹ gần một đống tiền rồi …

Cũng có người mang tiền cho con… nhưng con thấy ghê lắm… con không nịnh nọt, không ngọt ngào, không giả tạo được. Con đã cố giữ những cơ hội đó nhưng không làm được… Con sợ trở thành búp bê để người ta vứt lúc nào cũng được … Con tham lam quá Mẹ à.

Khi muốn được hát và được yêu chân thành. Con như đứng ở ngã 3 đường, lui ko được , bước cũng không đủ sức… Con thấy bế tắc lắm. Con nhớ Mẹ… Cần Mẹ … chỉ 1 cái xoa đầu thôi …

Nhưng con không dám về gặp Mẹ đâu… vì con đã sai quá rồi. Con sẽ đứng dậy được phải không Mẹ??? Khi đó con sẽ về với Mẹ nhé …Mẹ đợi con nha Mẹ… Con nhớ Mẹ !!!”

(Công Lý)

Loading...

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần