Bi kịch chồng phá sản, vợ tìm bạn trai mới

12/08/2013 14:35
Lê Dũng

Lâm là giám đốc một công ty tư nhân, có tài năng và cả ngoại hình bảnh bao. Anh không thua kém bất kì ai nhưng vẫn cảm thấy mình may mắn khi có được người vợ xinh đẹp, hiền thục, đảm đang. Anh nghĩ Như đến với anh bằng tình yêu chứ không phải vật chất.

Thời gian đầu, anh không tiết lộ gia cảnh của mình với Như, nhưng Như vẫn yêu anh. Điều đó làm anh tôn trọng cô hơn bất kì người phụ nữ nào. Thậm chí khi Như biết rõ thân thế của anh, cô lại giận dỗi và nói thà anh làm nhân viên quèn còn hơn, vì như thế cô sẽ không thấy áp lực bởi cô chỉ là gái quê tỉnh lẻ, nhà nghèo.Bi kịch chồng phá sản, vợ tìm bạn trai mới 1

Công ty nợ nần ngày càng nhiều, công việc càng khó khăn thì vợ chồng Lâm lại cãi nhau nhiều hơn (Ảnh minh họa).

Công ty nợ nần ngày càng nhiều, công việc càng khó khăn thì vợ chồng Lâm lại cãi nhau nhiều hơn (Ảnh minh họa).

Hai năm chung sống hạnh phúc và họ đã có một đứa con trai kháu khỉnh, Lâm thấy cuộc sống dường như đang trải thảm đỏ trước mắt mình. Vợ anh lúc nào cũng đằm thắm, cô luôn thay đổi mình và nói cô làm thế để anh không chán vợ.

Vì thế, chưa bao giờ anh lăn tăn vì những bộ quần áo đắt tiền, những chiếc ví sang trọng của vợ. Cô đổi xe liên tục cho bằng bạn bằng bè. Cô bỏ ra hàng chục triệu đồng để chỉnh chỗ này, sửa chỗ nọ trên cơ thể, anh vẫn chiều theo ý vợ.

Chỉ khi cô đòi nâng ngực, anh thấy mọi thứ đã quá đà nên mới góp ý với cô. Anh bảo không phải anh tiếc tiền nhưng anh thích vẻ “chân thật” của cô hiện nay. Vừa bị phản đối, Như khóc um lên: “Anh là giám đốc, anh có bao nhiêu người đẹp vây quanh. Em mà không thay đổi, liệu anh có thèm để mắt đến em không? Anh chán em rồi chứ gì?”.

Dù có giải thích thế nào, Lâm cũng không thể cải thiện được những suy nghĩ tiêu cực trong đầu vợ. Nhưng cuối cùng thì vợ anh cũng nhún nhường, chỉ lấy tiền đi xăm lông mày và dưỡng da ở spa.

Khi công ty gặp khó khăn, anh phải để ý hơn đến tài chính trong gia đình. Mỗi lần tâm sự với vợ về những vướng mắc trong công việc, Như lại vờ như không có chuyện gì xảy ra. Cô phóng khoáng chi tiêu như khi anh vẫn khá giả và cũng chẳng thèm đoái hoài đến việc anh thức đêm lo lắng vì tiền nong.

Trong khi anh phải lo lương, các khoản chi phí cho công ty từng ngày thì Như vẫn thường xuyên đi spa, mua váy áo hàng hiệu. Có lần giận quá, anh lỡ lời nói với cô: “Em xem lại mình đi, ngày xưa em đâu có đua đòi mốt này mốt nọ. Giờ chồng sống chết thế nào em cũng chẳng bận tâm”.

Lâm nói dứt lời thì Như vừa khóc, vừa gói ghém đồ bỏ về nhà mẹ đẻ. Ban đầu, anh còn làm căng, nhưng cuối cùng cũng phải chịu thua đi đón vợ về. Cu Bi còn quá nhỏ, ngày nào cũng đòi mẹ khiến anh như ngồi trên đống lửa, không thể tập trung vào công việc. Biết Lâm thương con, lại bận bịu nên Như cố tình để thằng bé ở lại, vì chỉ cần có con thì cô sẽ thắng.

Công ty nợ nần ngày càng nhiều, công việc càng khó khăn thì vợ chồng Lâm ngày càng có nhiều xung đột, cơ bản cũng xuất phát từ việc Lâm không thể cung cấp tiền cho vợ nhiều như trước. Và Như coi đó là thói keo kiệt, bủn xỉn của chồng. Trong một lần cãi nhau, cô còn “đổ vạ”: “Anh cất tiền đem đi cho gái chứ gì, anh không còn yêu tôi nữa phải không?”.

Đang ngổn ngang với đủ mối lo, giận quá, Lâm đã thẳng tay tát Như. Khi nguôi cơn giận, Lâm lại chủ động xin lỗi, mong vợ tha thứ. Được đà, cô càng lấn tới. Chồng làm về mệt cô cũng chẳng thèm đoái hoài.

Đi đánh tennis về cô lại thay đồ đi uống cafe, đi bar. Đã không cơm nước, nhiều lúc Như lại quên cả đón con. Nhưng chỉ cần chồng nhắc nhở, lập tức cô sấn sổ lên: “Anh định làm gì, anh tính đánh tôi nữa phải không? Loại chồng vũ phu!”. Mỗi lần ấy, cô lại gọi điện tường thuật hết cho mẹ đẻ khiến Lâm bị mẹ vợ “dạy dỗ” không biết bao lần.

Dạo gần đây, Như thường xuyên đi về rất khuya, anh gặng hỏi cô cũng không thèm trả lời. Có hôm về nhà trong trạng thái say mèm, Như chỉ mặt anh thách thức: “Tôi đi uống với một tay giám đốc trẻ. Sao, anh ghen à?”. Không thể chịu đựng được nữa, Lâm cao giọng, định dọa cho vợ sợ: “Có chân thì đi luôn đi, đừng đặt chân về cái nhà này nữa”.

Tưởng vợ sẽ sợ, nào ngờ khuôn mặt Như bỗng lạnh tanh, rồi cô đưa lá đơn ly hôn trước sự ngỡ ngàng của Lâm: “Tôi ký rồi đấy, chỗ trống là phần của anh. Tôi không thể sống chung với người không tiền, không tài. Cu Bi anh có thể nuôi, tôi không muốn bạn trai tôi vướng bận vì nó…”. Lâm nhìn vào vẻ mặt khinh bỉ của vợ dành cho mình: “Thì ra ngày xưa cô lấy tôi cũng chỉ vì tiền, vậy mà tôi đã lầm…”.

Như vẫn trơ tráo: “Đời này làm gì có ai ngây thơ thế. Nghe nói công ty anh phá sản, anh lo cho thân mình còn chưa nổi, làm sao lo được cho tôi…”. Lâm nghe từng lời Như nói mà chân tay rụng rời.

Hóa ra bấy lâu nay anh chìm trong mộng tưởng, cứ ngỡ mình may mắn khi lấy được một người vợ tốt và không vụ lợi. Nhưng tất cả đều nằm trong tính toán của cô hết. Lâm thốt lên: “Đồ đốn mạt!”.

Vẫn chưa chịu im lặng, Như nói với theo tiếng bước chân Lâm: “Không có tiền anh có sống được không? Đừng có sĩ diện hão, như nhau cả thôi. Anh nghĩ xem có ai dám bám vào một thằng phá sản không?”.

(BTTT)

Loading...

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần