Chuyện đời có "một không hai" của nhà ngoại cảm nghiện ma túy nặng

30/08/2013 21:48
Hải Băng

Câu chuyện về cuộc sống và nghị lực vứt bỏ “nàng tiên nâu” của người đàn ông này thực khiến người ta cảm phục.

Viết tự truyện – “Nẻo về” đầy ngoạn mục của một người từng lầm lỡ !

Người ta hay nói câu cửa miệng: “đừng nghe cave kể chuyện, đừng nghe con nghiện trình bày” vì căn bản là chả ai biết những chuyện mà họ kể là có thật hay không. Nhưng tôi đã gặp “con nghiện” ma túy hạng nặng Lê Trung Tuấn (TT Hòa Mạc, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam) cùng với gia đình, hàng xóm láng giềng, cả công an, chính quyền địa phương để rồi bị thuyết phục bởi câu chuyện về cuộc đời “có một không hai” của hắn.

Bây giờ, hắn đã giã từ ả phù dung, trở thành giám đốc một doanh nghiệp khá tầm cỡ và đem khả năng ngoại cảm trời ban của mình đi tìm kiếm hài cốt liệt sỹ khắp dải đất nước dài dằng dặc, trả lại tên cho hàng ngàn liệt sỹ, khỏa lấp nỗi đau cho gia đình, thân nhân của họ. Và vinh dự nhất đối với Tuấn, là đã được chính thức đứng trong hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Khát vọng trở về

Lê Trung Tuấn năm nay 36 tuổi, là con trai duy nhất trong một gia đình gia giáo. Bố Tuấn là ông Lê Văn Thùy- một cựu chiến binh anh dũng bước qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, công tác nhiều năm ở Ban Cơ yếu Chính phủ đến khi nghỉ hưu.

Mẹ Tuấn là bà Lương Thị Vân- một bác sỹ có nhiều năm làm Trưởng khoa Sản ở bệnh viện huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam . Không có gì lạ khi Tuấn được ăn học tử tế và được gia đình khá chiều chuộng.

Năm 1995, Tuấn trở thành sinh viên Trường Cao đẳng Quản trị Kinh doanh (của Ban vật giá Trung ương) ở Như Quỳnh, tỉnh Hưng Yên, được các bạn yêu quý bầu làm lớp trưởng. Lẽ ra, người thanh niên này sẽ có một cuộc đời êm ả và sung sướng nếu hắn không chót “phải lòng nàng tiên nâu”, sa chân vào con đường nghiện ngập.

Lúc đầu, bị bạn bè rủ rê, Tuấn cũng “thử” một tí cho vui. Lần đầu tiên ấy, Tuấn về nhà, hồn nhiên khoe với bố: “bố ơi, hút cái thuốc đấy thích lắm, con thấy khỏe người ra mà làm việc gì cũng hưng phấn lắm”.

Ông Thùy ngã ngửa vì thằng con mình ngốc dại, nghiện ma túy lúc nào không hay. Từ đó, Tuấn bước vào một ngã rẽ tăm tối nhất trong cuộc đời mình. Không có tiền hút chích, mới đầu, Tuấn lừa lọc bố mẹ và gia đình bằng các khoản học phí, học thêm, quỹ này quỹ nọ. Đến khi bị gia đình phát hiện, Tuấn bỏ học, đi lang thang, trở thành kẻ “đầu trộm đuôi cướp”, “đâm thuê chém mướn” không ghê tay.

Anh Lê Trung Tuấn tại Tây Bắc

Anh Lê Trung Tuấn tại Tây Bắc

áng sớm, ở các cánh đồng, bà con nông dân xuống ruộng cày cấy, để lại xe đạp trên bờ, Tuấn cùng đồng bọn rình rập, trộm xe đạp của họ rồi nhảy lên xe máy phóng vù vù. Bất giác, Tuấn ngoảnh đầu lại, gương mặt những người nông dân nghèo khổ, chân lấm tay bùn đang khóc lóc, kêu gào hiện ra rất thê thảm, Tuấn bị ám ảnh bởi những lần như thế khi nghĩ đến bố mình cũng từng đi mò cua bắt ốc, cũng cấy cày hùng hục như họ để nuôi con.

Có lần, Tuấn “nghiện” lang thang qua một trường tiểu học, thấy cô bé khoảng 9 tuổi đi chiếc xe đạp mới, lại đeo một sợi dây chuyền rất đẹp, Tuấn phục kích rồi kề dao vào cổ cô bé. Chính ánh mắt thất thần, hốt hoảng đến tột độ, tha thiết van nài của đứa trẻ ấy đã khiến chút lương tâm còn sót lại của chàng sinh viên nghiện bừng tỉnh, Tuấn đã buông tay.

Tuấn vẫn còn nhớ như in cái giây phút ấy: “Lúc đó, tôi nhớ đến đứa cháu mình cũng bằng cái tuổi ấy, nhìn đôi mắt trong trẻo của nó, tôi sợ hãi khủng khiếp và không thể xuống tay nữa”.

Sau mỗi lần ăn cắp ăn trộm, cướp của đánh người để có tiền “no” thuốc, Tuấn cảm thấy nhục nhã vô cùng, bưng mặt khóc rưng rức. Năm 1999, Tuấn tự nguyện vào Trung tâm cai nghiện ma túy Hòa Bình, quyết tâm dứt bỏ ma túy. Hình ảnh người cậu cùng đồng đội đã hy sinh anh dũng trong chiến tranh, hình ảnh người mẹ ngã sụp xuống đất, cầu xin, gào khóc khi Tuấn bỏ đi khiến cho khát vọng trở về của Tuấn lớn hơn bao giờ hết.

Anh dũng cảm ném bỏ chiếc xi lanh chứa cái chất lờ nhờ trắng đục đang chuẩn bị cắm phập vào tay mình. Ngay cả trong giấc mơ, Tuấn cũng kêu lên thảm thiết: “cứu tôi với, cứu tôi, tôi muốn làm người”.

Năm 2002, sau những mất mát quá lớn trong chuyện tình cảm, Tuấn đã bỏ gần hai triệu đồng ra mua ma túy, tiêm tất cả heroin đó vào tĩnh mạch của mình để tự kết liễu chuỗi ngày tháng đau khổ. Tuấn bị “sốc thuốc”, lăn ra bất tỉnh nhân sự suốt 5 tiếng đồng hồ, ngừng thở.

Khi đại gia đình Tuấn than khóc, chuẩn bị tang ma thì đột nhiên Tuấn Tuấn lơ mơ tỉnh lại. Tuấn kể: “Ngày đó, là ngày cuối cùng tôi dùng ma túy. Tuyệt nhiên từ đó đến giờ, không bao giờ tôi còn dùng ma túy thêm một lần nào nữa, tôi cũng không còn cảm giác thèm thuốc nữa”. Cả gia đình, người thân, xóm làng của Tuấn, không ai tin được chuyện Tuấn có thể “sống lại”. Tuấn đã sống sót như một phép màu nhiệm. Có lẽ, niềm khát sống từ sâu thẳm tâm hồn anh đã níu kéo anh lại với cuộc đời.

“Con nghiện” viết tự truyện

Hành trình trở về của Lê Trung Tuấn vừa có gì đó kỳ lạ, vừa ấm áp, thấm đượm bài học về tình người. Tiếp xúc với gia đình Tuấn và những người đã từng bỏ công sức năm lần bảy lượt xông vào hang ổ ma túy, chích hút lôi xềnh xệch con nghiện Tuấn trở về, chúng tôi mới lý giải được phần nào lý do Tuấn có thể trở về sau hành trình sa lầy vào vũng bùn nghiện ngập.

Bố mẹ, người thân đã dành cho Tuấn một tình yêu thương, chăm chút và tin tưởng lớn lao. Những ngày họ quặn lòng xích chân, khóa trái cửa, nhốt Tuấn ở trong nhà để cai nghiện, hết bố mẹ, chị em, cả Trưởng công an thị trấn đều thường xuyên đến chăm sóc động viên, mong Tuấn sớm dứt bỏ được ma túy. Rồi họ ngã quỵ khi Tuấn phá khóa cửa, đem cả cái xích sắt ở chân chạy đi tìm thuốc.

Dù nhiều khi bất lực, nhưng họ vẫn tin tưởng vào ngày mai của Tuấn. Ông Đoàn Văn Dũng (SN 1959)- Trưởng Công an thị trấn Hòa Mạc kể lại: “Không biết bao nhiêu lần tôi bắt được Tuấn đang ăn trộm, đang hút chích, nhưng không hiểu sao tôi vẫn rất tin tưởng là Tuấn có thể làm lại cuộc đời. Vì thế, lúc gia đình xích Tuấn ở nhà, tôi vẫn thường vào thăm, thuyết phục. Thế mà giờ Tuấn đã thành công rồi”.

Ông Đoàn Văn Dũng- Trưởng Công an thị trấn Hòa Mạc kể chuyện Tuấn “nghiện”

Ông Đoàn Văn Dũng- Trưởng Công an thị trấn Hòa Mạc kể chuyện Tuấn “nghiện”

Sau này, khi Tuấn dứt bỏ được nàng tiên nâu, chăm chỉ làm ăn, kinh doanh rồi trở thành giám đốc doanh nghiệp, Tuấn vẫn không lúc nào quên tình cảm và niềm tin mà mọi người dành cho mình. Nhiều lần thất bại, Tuấn cũng vin vào đó mà đứng dậy.

Tuấn thầm cảm phục ông bố vợ đã bán hết ruộng vườn, đất đai, nhà cửa để đưa tiền cho Tuấn bước chân vào kinh doanh, thầm cám ơn bố mẹ và người vợ trẻ ngày ngày đưa cơm cho Tuấn trông nom đàn vịt hàng ngàn con, cả gia đình bập bõm lùa vịt mỗi khi bão về… Tuấn cũng thầm biết ơn người cậu đã hy sinh trong chiến tranh bảo vệ đất nước đã cho Tuấn hiểu về quá khứ hào hùng của cha ông mình, mở cho Tuấn con đường mới, đi khắp đất nước, đưa những hài cốt liệt sỹ về quê mẹ.

Tất cả những ám ảnh trong cuộc đời đầy sóng gió, chìm nổi của mình, Tuấn không nói nổi thành lời nữa. Tuấn ấp ủ về một cuốn tự truyện mang tựa đề “Nẻo Về” mà Tuấn viết lại những lời tâm sự hết sức chân thật về đời mình. Dù cuốn sách ấy giản dị thôi, nhưng nó sẽ mang một thông điệp lớn.

Đó là hãy đặt niềm tin vào con người, dù họ đã từng lầm lỡ, hãy mở cho họ một cánh cửa tình người để họ có thể quay trở về làm người. Bởi thẳm sâu trong tâm khảm mỗi con người, luôn rừng rực một khát vọng sống, khát vọng trở về.

(còn tiếp)

Loading...

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần