Hồ sơ Nguyễn Đức Nghĩa: Tội ác ghê rợn qua lời kể của kẻ máu lạnh (kỳ 2)

14/08/2013 22:04
Lê Dũng

Trưa ngày 17/5/2010, một nhân viên bảo vệ tên là Long đi lên tầng thượng chung cư G4 và càng đi gần tới nơi thì mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Long vào khu kỹ thuật của tòa nhà thì suýt té ngửa vì thấy xác một cô gái nằm quay chân ra phía cửa và không quần, không áo cũng không có cả đầu…

>>>Hồ sơ Nguyễn Đức Nghĩa: Truy bắt kẻ sát nhân máu lạnh (kỳ 1)

Trở lại hành động của tên Nghĩa.

Sau khi làm xong những công việc của một tên đồ tể, hắn bèn dùng dao rạch hết quần áo của nạn nhân ra, rồi cởi bộ quần áo vấy máu của hắn, cùng với quần áo nạn nhân cho vào túi nilon và nhét vào trong tủ quần áo của Hoàng Thị Yến. Xong xuôi đâu đó, hắn mới nghĩ đến việc phải giấu xác nạn nhân.

Trước khi quyết định ra tay sát hại Linh để cướp xe máy và máy tính, hắn đã nghĩ đến việc phải giấu xác ở đâu. Hắn biết rất rõ không thể mang nạn nhân đi giấu ở nơi xa bởi vì nhà G4 có hệ thống camera an ninh, cho nên không thể tránh được sự theo dõi. Vì vậy nơi giấu nạn nhân kín đáo nhất là căn phòng kỹ thuật đặt trên tầng thượng của tòa nhà.

Hắn đã nhiều lần “lang thang” lên đó chơi và thấy có một phòng đặt các thiết bị cung cấp điện nước và có một ống thông xuống dưới tầng 1 dùng để các hộ gia đình đổ rác. Phòng kỹ thuật đó chả bao giờ khóa, và chắc chắn không có ai lai vãng đến đấy, trừ khi có sự cố kỹ thuật về điện nước thì nhân viên của Ban quản lý tòa nhà mới lên. Suy tính mãi, hắn thấy chỉ có đưa lên đó là dễ che giấu nhất.

Đến khoảng 4h sáng thì hắn mở cửa đi ra ngoài theo dõi và thấy tất cả đều im ắng. Hắn quay vào bọc xác của Linh vào trong chiếc chăn mỏng, rồi vác lên vai… đi rất nhẹ nhàng không hề gây ra tiếng động và khi ra đến sảnh tòa nhà, hắn ngước nhìn camera theo dõi rồi nép mình đi dưới góc chết của máy quay…

Lên đến chiếu nghỉ của tầng 12, hắn đặt xác xuống rồi dừng lại một lúc để thở. Khoảng 1 phút sau, hắn đi lên tiếp, đến tầng thượng hắn hé mở cánh cửa của căn phòng kỹ thuật ra đẩy xác của Linh vào trong đó, rồi lại mang chiếc chăn đó xuống. Trong lúc hắn dừng ở chiếu nghỉ thì những giọt máu đã rơi xuống nền mà hắn không để ý.

Hắn trở về căn phòng rồi tìm cách xóa dấu vết. Ngoài cái đầu và những ngón tay của Linh hắn cho vào trong túi nylon rồi nhét vào trong cái túi du lịch màu đen mà hắn đựng quần áo mang đi từ nhà. Hắn mang những con dao ra ngoài ban công rồi ném xuống dưới gác, thế rồi hắn lau chùi tất cả các vết máu trong nhà vệ sinh.

Cũng không khó khăn lắm hắn phát hiện ra máu của Linh đã phun lên tường, hắn dùng khăn ướt lau không được, hắn đành để đấy và nghĩ một kế hoạch phi tang khác… Rồi hắn lục lọi trong túi quần, áo của Linh thấy chẳng có cái gì đáng tiền cả, ngoài số tiền mặt mà cô mang theo chỉ có… 2 ngàn đồng, nhưng hắn lấy được một thứ khá quan trọng đó là chiếc thẻ xe mà Linh đã gửi từ chiều hôm trước.

6h5’ sáng ngày 5/5/2010, người bảo vệ trông giữ xe của tòa nhà G4 thấy một thanh niên trông rất “lương thiện” xuống lấy xe. Đối chiếu vé xe với số xe đã ghi trong sổ thấy trùng khớp, anh bảo vệ giao xe cho hắn.

Biên lai đặt xe của Yến do chính hung thủ ký tên.

Biên lai đặt xe của Yến do chính hung thủ ký tên.

Tại hiệu cầm đồ 524 đường Láng, ông Phạm Xuân Tùng, phụ trách cửa hàng vừa mở cửa thì đã thấy hắn đi chiếc xe Honda SCR tới. Ông nhận ra hắn ngay bởi đó là “thượng đế” của cửa hàng. Tại cửa hàng này, hắn đã mang nhiều thứ đến cầm cố. Khi thì điện thoại, lúc máy ảnh, lúc máy tính, rồi cao hơn là xe máy. Mới hơn chục ngày trước, hắn đã mang chiếc xe Honda của một cô gái tên là Hoàng Thị Yến đến cầm cố để lấy 11 triệu đồng…

Dù thừa biết đây chẳng phải là xe của hắn, nhưng ông Tùng vẫn cho hắn đặt. Hóa đơn ghi tên người đặt là Yến, chữ ký người đặt xe cũng là… Yến. Chỉ có điều là chính hắn đã ký chữ Yến. Hắn – Nguyễn Đức Nghĩa – nói với ông Tùng là cho hắn gửi chiếc xe SCR vào để lấy chiếc xe của Yến ra, đi có việc. Thấy việc này không thiệt hại gì, vì dù sao con xe “sắp chết rồi – SCR” cũng cao giá hơn chiếc xe kia, nên ông Tùng đồng ý ngay.

Mặc dù đã có quy định là nghiêm cấm các hiệu cầm đồ nhận cầm cố tài sản không rõ nguồn gốc hoặc không phải chính chủ, nhưng rất nhiều các chủ hiệu cầm đồ đã phớt lờ. Nếu nói tất cả các hiệu cầm đồ là nơi tiêu thụ hàng ăn cắp, ăn trộm, ăn cướp, là nơi tiếp tay cho những hành vi phạm pháp thì… hơi quá và có người chạnh lòng tự ái. Nhưng chắc chắn là nếu kiểm tra bất ngờ, nghiêm túc các hiệu cầm đồ thì thế nào cũng thấy sự bất chấp pháp luật của họ.

Hắn lấy xe của Yến phóng đến cửa hàng cầm đồ 240 đường Láng bán chiếc máy tính Compac HP của Linh được 5 triệu đồng, rồi bán luôn chiếc điện thoại Sony W580 được 150 ngàn đồng. Có tiền, hắn đến một quán phở trên đường Láng ăn sáng rồi sau đó lại đến cửa hàng 524 xin đưa chiếc xe của Yến vào và lấy xe của Linh ra.

Hắn mang chiếc xe của Linh đến một cửa hàng chuyên dán giấy màu trang trí cho xe và yêu cầu “biến” chiếc xe màu trắng thành màu đen, kèm thêm vài đường hoa văn diêm dúa. Hai tiếng đồng hồ sau, chiếc xe đã được đổi màu. Hắn phóng xe ra chợ Giời, tìm mua một chiếc biển “đểu” mang số 14F8 – 0310 thay cho biển gốc của xe rồi lại mang đến hiệu cầm đồ 524 và lại nằn nèo với ông Tùng cho “thế” chiếc xe này vào, lấy xe của Yến ra. Hắn quay về nhà Yến, xách chiếc túi đựng đầu và các ngón tay của Linh đàng hoàng đi ra Bến xe Mỹ Đình và bắt xe đi Quảng Ninh.

Khi xe chạy qua cầu Cầm, qua thị xã Đông Triều khoảng 3km hắn bảo lái xe dừng lại để hắn xuống. Hắn đi ngược lại, đến giữa cầu hắn mở túi rút bọc nylon trong đó có đựng đầu và những ngón tay của Linh ném xuống dưới sông Cầm, rồi sau đó hắn đi xe ôm về xã Đức Chính là quê của Hoàng Thị Yến. Khỏi phải nói là Yến mừng thế nào khi thấy người yêu đã lặn lội từ trên Hà Nội về tận quê đón mình.

Chiều tối hôm đó, hắn và Yến về tới chung cư G4. Hắn đi mua một hộp sơn và nói với Yến rằng, hôm trước hắn bị chảy máu cam máu phun ra nhiều quá cho nên một số chỗ ở trên tường bị lấm tấm máu. Không nghi ngờ lời của người yêu, Yến cùng với hắn dùng chổi lăn sơn lại những chỗ dính máu. Nhưng dù có khéo đến mấy thì hắn cũng không thể nào sơn lại những chỗ mà máu của Linh đã phun ra trong đó có những chỗ ở phía sau tủ lạnh và ở gờ chân tường có những vết máu bụi li ti.

Chiếc xe của nạn nhân Linh.

Chiếc xe của nạn nhân Linh.

Ngày 7/5, Nghĩa tạm biệt cô người yêu Hoàng Thị Yến để về Hải Phòng. Khi đi hắn không quên ôm bọc quần áo trong đó có những chiếc áo quần của Linh và của hắn đã dính máu. Hắn về tới Hải Phòng rồi mang cái túi đựng quần áo đó ra sông Cầu Niệm ném xuống…

Còn tiếp

 

Loading...

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần