Không còn niềm tin vào vợ sắp cưới

01/08/2013 16:01
Hải Băng

Tôi năm nay 25 tuổi, là một kỹ sư xây dựng đang công tác tại Hà Nội. Tôi có một mối tình rất đẹp, đã gắn bó suốt 6 năm nay. Em là một cô gái được mọi người đánh giá là rất xinh đẹp, thùy mị, hiền lành. Tôi cảm thấy mình thật sự may mắn khi có được em trước bao con mắt ghen tị của các chàng trai.

 

Tôi yêu em hơn cả bản thân mình. Làm bất cứ việc gì, tôi cũng đều nghĩ đến em. Chúng tôi gắn bó với nhau từ năm đầu tiên đại học cho đến bây giờ. Những tưởng tình yêu của chúng tôi sẽ mãi hạnh phúc, yên ấm như thế cho đến khi hai đứa tốt nghiệp ra trường, có công ăn việc làm ổn định.

Thế nhưng, cách đây 3 năm, có một chuyện đáng tiếc đã xảy ra. Đó là vào một tối mùa thu, tôi bắt gặp em tình tứ đi chơi với một người con trai khác. Tôi đã linh tính được sự thay đổi của em trong thời gian ấy nhưng tôi có hỏi thì em nói dối: “Không có chuyện đó đâu”.

Tối hôm ấy, tôi đã đi hơn 10 cây số để xuống nhà em, đã đợi đến hơn 10h tối thì mới gặp em và người đó chở nhau về. Khi nhìn thấy cảnh tưởng ấy, tôi thực sự rất đau khổ, cảm giác như mình đã mất đi tất cả…

Em khóc lóc xin tôi tha thứ nhưng điều đó quá sức chịu đựng của tôi bởi trong tôi, em là một người con gái rất thánh thiện, hoàn mỹ và không bao giờ tôi nghĩ em lại có thể phản bội lại tình yêu của tôi như thế!

Kể từ đó, chúng tôi chia tay nhau. Thi thoảng, tôi vẫn gặp em để xem cuộc sống của em thế nào. Bởi em là một cô gái rất yếu đuối, đến cả việc sang đường, em cũng không dám sang thì khi không có tôi, liệu em sẽ sống ra sao?

Rồi em chuyển chỗ ở mới, tôi cũng xuống thăm em. Nhìn em lúc đó, tôi không thể nào cầm được nước mắt. Tôi thương em vô cùng… tôi đã cố gắng giúp đỡ em hết sức mình để em đỡ khổ sở. Và cuối cùng, sau một năm chia tay, chúng tôi đã chính thức quay lại với nhau. Tôi thực sự cảm thấy rất hạnh phúc và tôi biết em cũng thế!

Cuộc sống cứ bình yên trôi qua cho đến khi tôi nhận tấm bằng ra trường và đi làm…

Trong mắt tôi, em là một cô gái ngoan hiền, thánh thiện (Ảnh minh họa)

Trong mắt tôi, em là một cô gái ngoan hiền, thánh thiện (Ảnh minh họa)

Các bạn biết đấy, công việc của một kỹ sư xây dựng như tôi hầu như không có ngày nghỉ. Chúng tôi phải làm việc 10 tiếng một ngày, 30 ngày mỗi tháng. Chính vì thế nên tôi không có nhiều thời gian để được ở bên em như thời sinh viên nữa.

Những lúc miệt mài với công việc, tôi cũng thấy có lỗi với em và thương em nhiều lắm. Nhưng công việc của tôi không thể nào sắp xếp được thời gian cho mình và cho người mình yêu.

Đến cuối năm ngoái, tôi vô tình phát hiện em đã say nắng một người bạn làm cùng với em. Em và người ấy nói chuyện với nhau rất thân mật. Khi tận mắt chứng kiến được cuộc trò chuyện mùi mẫn đó, trái tim tôi như bị bóp nghẹt, đau đớn vô cùng…

Cả đêm hôm đó, tôi không sao ngủ được. Giả sử như lúc đó tôi không xen ngang vào cuộc trò chuyện của hai người thì em và người ta sẽ đi tới đâu? Em gặp tôi xin lỗi và thú nhận tất cả… Em cũng thừa nhận với tôi: “Vì anh không có nhiều thời gian ở bên em như ngày trước đã khiến em say nắng người ta. Nhưng đấy chỉ là tình cảm nhất thời, chứ không phải tỉnh yêu sâu đậm gì cả”.

Tôi không thể diễn tả được tâm trạng của mình lúc đó. Tôi hận em, hận cả bản thân mình…

Tối hôm sau nữa, tôi đã một mình lên cầu Thăng Long để kết thúc tất cả, để bản thân mình được thanh thản… nhưng tôi đã không làm được. Em nhắn tin cho tôi về những kỷ niệm hai đứa đã trải qua, về gia đình tôi… để kéo tôi quay về với cuộc sống.

Tôi đã trải qua một thời gian dài đau khổ, đã từng xin nghỉ việc để suy nghĩ về tình yêu của hai đứa. Khi bị người mình yêu thương nhất phản bội, tôi cảm giác như mình đang sống trong địa ngục, đau khổ vô cùng…

Cũng vì quá yêu em nên cuối cùng, tôi cũng cho em một cơ hội nữa để trở về bên tôi. Chúng tôi cũng đã dự định cuối năm nay sẽ làm đám cưới, đã chuẩn bị tương đối mọi thứ nhưng thật sự thì lòng tin trong tôi về em đã không còn như trước nữa. Lúc nào tôi cũng sợ ai đó sẽ mang em của tôi đi, sợ khi không có tôi, em sẽ ngã vào vòng tay người khác.

Các bạn ạ! Tôi phải làm sao bây giờ khi chỉ còn mấy tháng nữa thôi, chúng tôi đã thành vợ thành chồng nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng em? Bởi đã hơn một lần tôi phải đau khổ vì em rồi… tôi không muốn sau này mình phải chịu đựng thêm những nỗi đau em gây ra cho mình nữa!

Xin mọi người hãy chia sẻ, giúp tôi cân bằng lại cuộc sống để có được một gia đình hạnh phúc về sau!

Tôi xin chân thành cảm ơn!

(BKP)

Loading...

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần