Mù quáng tin vào tình yêu trên mạng ảo

27/08/2013 11:47
Hải Băng

Tôi nghĩ ra cách dùng một cái nick ảo để gửi lời chào anh, và anh đã add nick đó. Trên chuyến xe đêm trở về hôm ấy, tôi nhận ra anh vẫn đang online nhưng im lặng mãi với tôi.

Tôi năm nay 23 tuổi, là con gái nghèo từ dưới quê lên Sài Gòn ăn học. Tốt nghiệp đại học, tôi cũng đi làm như bao nhiêu bạn bè trang lứa. Tôi từ nhỏ vốn sống khép kín, chỉ chú tâm học hành và thích về nhà. Gia đình khó khăn, ba mẹ tôi lam lũ, ba lại bệnh tâm thần nên tôi càng không muốn để bạn bè biết về mình. Tôi đi làm, cố công dành dụm gửi về cho gia đình, để dành để tìm con đường đi học thêm. Cuộc sống nhiều lúc nghĩ lại thấy mình quá đơn độc, có những chuyện buồn nào tôi cũng giấu, không dám để ba mẹ biết lại lo lắng. Tôi giật mình khi bạn bè đứa có chồng, người có người yêu, mỗi đứa có cuộc sống riêng. Rồi tôi cũng đi tìm bạn.

tinh-yeu-mang-ao-121

Tôi quen anh qua một trang mạng xã hội. Anh hơn tôi 10 tuổi, có công việc ổn định. Chúng tôi nói chuyện với nhau qua mạng mỗi buổi trưa vào giờ nghỉ giải lao. Điều đầu tiên tôi nghĩ anh là người rất cảm thông và biết lắng nghe. Có lẽ vì lần đầu tiên thấy có người hiểu mình nên tôi càng nói nhiều hơn. Tôi thích cách anh lắng nghe, dù hiểu anh thương hại cho hoàn cảnh của mình.

Tôi làm trong lĩnh vực y tế nhưng rất nhạy cảm. Lúc rảnh rỗi chỉ thích viết thơ, viết văn và chụp ảnh. Có lẽ vì vậy nó làm tan nát trái tim khi tôi ảo tưởng quá nhiều vào anh. Tôi tin anh không gạt vì tôi thực ra có gì đâu để gạt. Tôi xấu xí, nếu có đem “bán” cũng chẳng được bao nhiêu. Anh ở xa cách tôi hơn 400 km, tôi đã dành kỳ nghỉ phép của mình để đến đó với lý do là đi du lịch, nhưng thực ra hy vọng chỉ gặp anh một lần. Đi du lịch một mình tôi từng đi, cũng không khó khăn gì, tôi có thể tự thu xếp được từ nhà nghỉ, thuê xe, đặt vé và cứ thế đi, lang thang với cái máy ảnh trong tay.

1% dự đoán xấu nhất của tôi đã thành sự thật, anh nói anh đi công tác ở Hà Nội và biến mất. Tôi từng nói: “Em không sợ bóng tối, nhưng sợ mình giữa ban ngày vẫn phải mò mẫm như trong đêm, nếu anh có ở đó, hãy để đèn sáng lên nhé”. Từ ngày đó, khi nào online anh đều để nick sáng. Tôi quá trẻ con, còn anh là người từng trải nên luôn có thể ngọt ngào và lịch sự khi nói chuyện với tôi, dù trong lòng chán ghét. Nếu anh lừa gạt, có thể sẽ ra gặp tôi, để qua đường? Anh không làm vậy. Tôi viết để lại những tin nhắn offline mà anh vẫn im lặng.

Tôi nghĩ ra cách dùng một cái nick ảo để gửi lời chào anh, và anh đã add nick đó. Trên chuyến xe đêm trở về hôm ấy, tôi nhận ra anh vẫn đang online nhưng im lặng mãi với tôi. Tôi đã khóc suốt hơn 2/3 chặng đường và bước xuống xe, không muốn về lại Sài Gòn nữa, tôi dừng chân tại một nhà nghỉ và đang ở đây, chỉ một mình, không muốn gặp ai cũng không biết đi đâu. Tôi không biết mình nên làm gì để bớt ngốc như thế? Tôi muốn quên đi mà sao vẫn cứ mãi bận tâm?

(BVNE)

Loading...

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần