Nắm chặt tay em, đừng buông anh nhé!

11/11/2013 10:47
Tường Vân

Em sẽ cùng anh đi tới tận cùng con đường của tình yêu, sẽ đi đến nụ cười, nước mắt…

Hơi ấm bàn tay anh.

Em thường ngồi trầm ngâm ngắm nhìn anh và tủm tỉm cười một mình. Em thích cái cảm giác thử định nghĩa xem mình yêu điều gì ở anh? Và rồi, mỗi lần anh hỏi em: “Điều gì khiến em yêu và ở bên anh?”, em chỉ lặng lẽ cầm đôi bàn tay anh:

Là đôi bàn tay đầy chai sạn này đây!

Anh có một đôi bàn tay to và thô kệch. Chỉ nhìn vào đôi bàn tay ấy người ta cũng đủ biết anh đã phải trải qua những vất vả như thế nào trong cuộc đời. Mỗi lần nắm tay anh đi dạo trên con đường nhuộm ánh nắng vàng, em thấy tay mình chạm vào những chai sạn. Nhưng nó làm em muốn siết chặt thêm bàn tay anh, để em nắm tay anh đi đến hết cuộc đời.

Anh không phải là một chàng công tử sinh ra trong giàu có. Cuộc sống của anh là hàng chuỗi những cơ cực và vất vả. Nhưng anh đã vượt qua mọi thứ để trở thành một người đàn ông trưởng thành. Cũng vì thế mà đôi bàn tay anh chai sạn.

Anh sợ đôi bàn tay đầy chai sạn đó sẽ làm tổn thương gò má của em. Nhưng thật lạ, đó là cảm giác hạnh phúc mà em muốn mỗi ngày đều được trải qua

Anh sợ đôi bàn tay đầy chai sạn đó sẽ làm tổn thương gò má của em. Nhưng thật lạ, đó là cảm giác hạnh phúc mà em muốn mỗi ngày đều được trải qua

Cuộc mưu sinh với những nhọc nhằn đã làm cho nó hằn lên những dấu vết cuộc đời. Có đôi khi anh dùng đôi tay lau dòng nước mắt của em trong một lần hờn dỗi, anh lại giật mình vì sợ làm em đau. Anh sợ đôi bàn tay đầy chai sạn đó sẽ làm tổn thương gò má của em. Nhưng thật lạ, đó là cảm giác hạnh phúc mà em muốn mỗi ngày đều được trải qua.

Em có thói quen dùng đôi bàn tay thô giáp của anh để áp vào hai má. Cái cảm giác những vết hằn trên đôi bàn tay anh cọ vào má em làm em thương anh nhiều hơn. Em yêu và trân trọng người đàn ông mình yêu vì những năm tháng gian truân. Em cảm thấy mình được sẻ chia cùng anh những vất vả, được xoa dịu cho anh những nhọc nhằn. Và trên hết nó khiến em cảm thấy được bảo vệ, che chở bởi một người đàn ông can trường như anh.

Với em, niềm hạnh phúc rất đơn giản. Đó chỉ là mỗi buổi chiều, sau một ngày làm việc mệt mỏi, em lại được cầm tay anh đi dạo trên con đường con thuộc. Có lẽ anh không biết rằng đôi bàn tay tưởng chừng thô kệch đó đã tạo cho em một sức mạnh lớn lao đến nhường nào. Nhờ có anh với bàn tay đầy chai sạn để giúp em thêm mạnh mẽ để bước tiếp sau những khó khăn mà cuộc sống tạo ra. Em không cần một người đàn ông với vẻ ngoài bảnh bao. Em cần anh, một con người có thể che chở và bao bọc em suốt cả cuộc đời.

Hãy nắm chặt tay em khi anh anh cần có em bên mình, anh nhé! Hãy nắm chặt tay em…

Hãy nắm chặt tay em khi anh anh cần có em bên mình, anh nhé! Hãy nắm chặt tay em…

Em tin mình không chọn lầm người. Bằng đôi bàn tay ấy, anh sẽ dắt em qua những giấc mơ, qua những khổ đau và thử thách để đi đến bến bờ hạnh phúc. Đôi bàn tay của anh cũng sẽ tạo lập cho hai đứa mình một tổ ấm. Nó sẽ là đôi bàn tay lau nước mắt cho em, là đôi bàn tay em nắm chặt mỗi khi khó khăn, là đôi bàn tay em gối đầu ngủ mỗi khi màn đêm buông xuống, là đôi bàn tay anh nâng niu đón đứa con yêu dấu của chúng mình…Bằng đôi bàn tay ấy, anh mang lại hạnh phúc cho em!

Vì thế đừng bao giờ buông bàn tay anh ra nhé. Em sẽ cùng anh đi tới tận cùng con đường của tình yêu, sẽ đi đến nụ cười, nước mắt…Em yêu anh vì anh là một người đàn ông từng trải vì anh là người có thể cho em dựa vào. Hãy để em nắm tay anh mỗi khi anh mệt mỏi, để em dùng trái tim và tình yêu của mình xoa dịu cho anh những lúc anh buồn bã…

Hãy nắm chặt tay em khi anh anh cần có em bên mình, anh nhé! Hãy nắm chặt tay em…

(Eva)

Loading...

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần