Sốc với nhật ký "mảng tối" The Voice Kid của một ông bố

03/09/2013 20:05
Mai Phương

Dưới đây là nhật ký của anh Lương Quốc Thái – Bố bé Lương Thuỳ Minh (team Thanh Bùi). Anh chia sẻ những cảm xúc vui buồn, lo lắng.

Tôi đưa con đi thi The voice Kids

Sung sướng!

Đầu tháng 5, đứa con gái nhỏ đi học về thì thầm… “bố cho con đi thi The Voice Kids”. Nghe con nói mà giật mình. Chương trình này đâu có đất giành cho những đứa chưa có 1 chữ thanh nhạc bẻ đôi như con mình? Nghĩ sao làm vậy…tôi bảo con bé: Thôi con, thi làm gì… “nhà mình không có mả hát”.

Nói vậy nhưng cuối cùng tôi cũng cố gắng tìm hiểu format chương trình và cũng nghĩ đơn giản: Chiều cho nó đến vòng gửi xe rồi về.

Sau 2 vòng sơ khảo…1 ngày đẹp trời từ số máy 08.3xxx.xxx của CTS gọi đến thông báo: Bé Lương Thùy Mai đã được vào vòng “Giấu Mặt”. Nghe nội dung: “E thông báo để gia đình sắp xếp công việc để đưa cháu vào SG” mà thấy nhẹ tênh.

Bố con bé Lương Thuỳ Minh.

Bố con bé Lương Thuỳ Minh.

Mang theo nội dung cuộc điện đàm về thông báo cho vợ, con….cả nhà nhảy lên sung sướng. Con bé sau khi vui mừng vì biết mình đc vào vòng giấu mặt thì liếc xéo sang bố: “Vậy là con đã qua vòng gửi xe rồi nhé”.

Sau một hồi tính lui, bàn tới cuối cùng mình được cả nhà ra nghị quyết: Bố sẽ là người sát cánh bên con gái trong suốt quá trình vào TPHCM thi “giấu mặt”. Thống nhất xong trong gia đình, tớ vội vàng gọi điện vào cho BTC để họ book vé máy bay (chả là BTC lo vé máy bay và lo khách sạn cho thí sinh) .

Hồi hộp, phấn khởi…cuối cùng giờ G cũng điểm. 2 bố con vác ba lô lên đường ra sân bay. Mẹ và chị gái không chịu ngồi yên ở nhà mà quyết định cả nhà ta sẽ đi xe máy ra sân bay….

Check in, vào phòng đợi … rồi cuối cùng 2 bố con bước lên máy bay của hãng VietJet.

TPHCM đón 2 bố con bằng 1 trận mưa tầm tã…

Nhật ký của anh Thái- Bố bé Thuỳ Mai.

Nhật ký của anh Thái- Bố bé Thuỳ Mai.

2 tuần đầu tiên ở TPHCM quay cuồng với lịch quay clip, phỏng vấn. Lên số 5 Nguyễn Đình Chiểu Q1để phỏng vấn, rồi chạy về Hồng Hà Quận Gò Vấp.

Rời Gò Vấp lại chạy về Q3…tất cả đều được bác taxi “giúp”. Tuần đầu tiên số tiền mang theo gần 2 chục triệu (chỉ phải lo ăn uống như dự kiến đã vèo mất gần 1 nửa).

Tính sơ sơ thế này…khoảng 300k tiền taxi, ăn sáng 2 bố con mất gần 100k, cơm trưa Bà Cả Q1 (đúng vị Bắc) 100 – 130k cho 2 xuất. Chiều cũng vậy…Rồi nước uống, sữa, trái cây để bồi dưỡng cho THÍ SINH…Mỗi ngày cũng tầm 600 -800k…

Thế rồi cái gì đến cũng sẽ đến. Vòng thi Giấu mặt cũng diễn ra, trong số 80 bé ( về sau được biết còn 67 bé) dự thi ở vòng giấu mặt thì chỉ có 45 bé được đi tiếp vào vòng trong. Bé nhà mình là 1 trong số 45 bé.

Sướng! Bố chấp nhận mất tiền để con được vui. Mang cảm giác lâng lâng khó tả 2 bố con tạm biệt TPHCM để quay về HN. Tới nhà…Đón 2 bố con với niềm hân hoan, bữa liên hoan nhẹ có gà và nhiều món khoái khẩu của 2 bố con được bày ra.

Sau bữa tối, khi chỉ còn 2 vợ chồng, niềm vui vẫn còn vương vất nhưng liền sau đó vết nhăn thoáng qua trên trán vợ bởi số tiền mang theo trong ví giờ chỉ còn tính bằng trăm ngàn.

Cày! Câu đầu tiên mình nói với vợ sau khi móc ví ra trình bày: Anh sẽ cày để tiếp tục đưa con đi thi…

 PHẦN II. Lo lắng!

Sau 2 tuần nghỉ ngơi. BTC gọi điện yêu cầu tiếp tục vào TPHCM để thi vòng tiếp theo, vòng Đối đầu. (dĩ nhiên vé máy bay vẫn do BTC tài trợ)

Rút kinh nghiệm ở vòng thi Giấu Mặt, vòng thi này mình đã quen với nhiều bố mẹ các bé hơn, đặc biệt là sẽ phải siết chặt hầu bao hơn để chiến đấu trong những ngày ở TPHCM.

Sáng sớm ngày khởi hành…Bà xã phóng xe ào ra chợ đầu mối mua liền mấy cân thịt nạc.

Giời ạ! Làm ruốc để 2 bố con ăn dần.

Bà xã định kho thêm 1 nồi thịt và thêm con gà rang gừng nhưng mình không chịu, nhưng hộp ruốc thì không thể không mang theo. Rồi mật ong, nước mơ, đường..tóm lại bớt đồng nào hay đồng ấy. Mang từ nhà đi vừa an toàn lại vừa đỡ tốn tiền mua. (à mà quên, tớ còn cố nhét thêm 1 chai rượu ngâm táo mèo vào cái vali đã chật cứng và không quên nháy mắt với con gái lớn: Trong ấy không có rượu con ạ!)

Lần thứ 2 có mặt ở TPHCM, BTC bố trí cho 2 bố con ở khách sạn MKL Q1. Cùng chung phòng với mình còn có bố của bé Thu Hà (nghệ An).

Bé Lương Thuỳ Mai trên sân khấu.

Bé Lương Thuỳ Mai trên sân khấu.

Vậy là ngon! 2 ông bố chăm 2 cô con gái.

Buổi tối đầu tiên khi ở cùng phòng, 2 anh em (mình và bố bé Hà) bàn nhau: Ăn cơm Bà Cả như vậy tốn kém quá…Từ ngày mai, anh em ta sẽ không mua theo suất mà mua cơm riêng, thức ăn riêng.

Nghĩa là 04 người mua 04 hộp cơm (giá có 6000đ/hộp). Còn thức ăn mặn thì mua 30.000 thịt kho + 30.000 món mặn khác và cuối cùng thêm 10.000 canh là ok. Tổng cộng 4 suất hết có 96.000đ. Sau đó mang về phòng ăn, vừa mát lại vừa rẻ.

Haha! Chết với cậu…Tính ra 1 suất chỉ chưa đến 25.000 đồng.

Tính sao, làm vậy. Hai anh em góp tiền mỗi nhà 500k đưa bố bé Hà làm thủ quỹ. Hàng ngày đến bữa 2 bố cùng đi mua cơm.

Quả thật! Tính toán của mình mang lại hiệu quả cao. Cơm vẫn no, thức ăn vừa đủ, canh cũng có mà rẻ. Thế này thì 2 bố con yên tâm chiến đấu tiếp không lo gì nữa.

Được dăm ngày, mình đem câu chuyện mua cơm “giá rẻ” khoe với mấy phụ huynh khác cũng đưa con đi thi và mọi người đều hưởng ứng….thế là đồng loạt các bố các mẹ áp dụng “sáng kiến” của mình.

Nhưng mình tính không bằng chủ quán tính. Hôm sau đi mua cơm, giá 1 hộp cơm vẫn nguyên 6.000đ nhưng thứcc ăn thì khác. Hôm trước mua 30.000 được 4 con mực nhồi thịt thì hôm nay 30 ngàn 1 con (vẫn những con mực nhỏ nhỏ như thế). Hôm trước mua 30 ngàn thịt kho tàu được tới gần 1 bát con thịt thì hôm sau được 5 miếng.

Chuyện ăn đã khổ như vậy nhưng chuyện ngủ cũng khổ không kém. Chả là cứ 2 thí sinh được bố trí ở 1 phòng vì thế khi vừa mới vào thì 2 ông bố có 2 con gái ở với nhau, 2 bà mẹ có 2 con trai ở với nhau…khi không ghép được thì bố có con trai ở cùng phòng với mẹ cũng có con trai….Haha! Kết quả là nhiều buổi trưa có bố cứ trầm ngâm ở dưới lễ tân không về phòng. Đơn giản vì bất tiện!

Đấy là ngủ…còn giặt giũ thì có cả 1 câu chuyện dài để nói. Số là khách sạn MKL không cho giặt giũ và phơi trong phòng…nếu bắt gặp phơi đồ trong phòng thì đồng nghĩa đã giặt và phải nộp phạt 100k/lần, dĩ nhiên quần áo không thể mặc từ ngày này sang ngày khác mà theo lý giải của nhân viên KS thì cứ đưa quần áo cho họ giặt vừa được hong phơi ngoài nắng, vừa được là ủi phẳng lì, không lo bị phạt mà còn mang lại mĩ quan cho căn phòng nên có phụ huynh đã áp dụng luôn.

Riêng tôi vì áp dụng chính sách “siết chặt hầu bao” nên vẫn lén lút giặt buổi tối. Sau khi giặt xong, vắt kiệt nước rồi dùng khăn tắm khô áp vào quần áo ướt để hút nước thêm 1 lần nữa, sau đó đem treo trong phòng….

Đúng là nhất cử lưỡng tiện, vừa tạo thêm độ ẩm cho căn phòng bật điều hòa 24/24, vừa khô quần áo và quan trọng hơn là không ai bắt quả tang được mình vì những hoạt động này chỉ diễn ra từ sau 21h đến trước 8h sáng hôm sau.

Hình ảnh phụ huynh của thí sinh giặt đồ trong phòng tắm của khách sạn.

Hình ảnh phụ huynh của thí sinh giặt đồ trong phòng tắm của khách sạn.

Quay lại câu chuyện của vị phụ huynh nọ, sau 1 tuần sung sướng thì nghe đâu phải trả hơn 1,7 triệu tiền giặt quần áo thì tái xanh mặt và không dám thuê giặt nữa…và cũng không giặt quần áo luôn. Hậu quả biết liền! Một phụ huynh của thí sinh ở cùng phòng với phụ huynh và thí sinh (không giặt) nọ cứ nằng nặc đòi chuyển phòng hoặc không về KS ở nữa…Mùi quá!

Vượt qua tất cả các khó khăn ấy…cuối cùng vòng thi “ĐỐI ĐẦU” cũng diễn ra…3 loại 2 lấy 1, nghĩa là từ 45 thí sinh của 3 đội (15 thí sinh 1 đội) sau khi “ĐỐI ĐẦU” thì 10 bé phải chia tay, chỉ có 5 bé được giữ lại….khốc liệt!

Những câu chuyện cảm động, những giọt nước mắt sẻ chia không chỉ của người lớn có con đi thi mà cả của tụi nhỏ – những thí sinh. Bởi, sau thời gian làm quen, tập luyện và chơi chung với nhau việc “ĐI – Ở” khiến cho tình cảm của mọi như gần nhau hơn…chính vì thế những lo toan trước đó tan biến.

Dĩ nhiên khán giả truyền hình sẽ được xem 1 chương trình hấp dẫn với đầy cảm xúc trong đó mà tôi chắc rằng không ít người xem truyền hình cũng không cầm được nước mắt.

Chợt nghĩ rating chương trình này từ đây chắc chắn sẽ tăng vọt…. và giá quảng cáo trong chương trình chắc cũng đội lên không ít .

Nghĩ là nghĩ vậy thôi chứ việc tôi quan tâm là hầu bao đã mỏng đi nhanh chóng và và thời gian nghỉ việc để đưa con đi đã chuyển sang giai đoạn tự túc – nghỉ không lương. Nói dại…Cơ quan thấy mình nghỉ lâu quá lại cho nghỉ việc bố nó mất thì đúng là chết dở .

Quay lại vòng thi: “Đối Đầu”. Sau hơn 3 tuần ăn trực nằm chờ, đưa đưa, đón đón rồi chạy ngược chạy xuôi để thực hiện các cuộc phỏng vấn và clip do BTC yêu cầu (dĩ nhiên phương tiện vẫn do mình tự túc) cũng được kết thúc bằng 2 buổi ghi hình.

Cùng với những giọt nước mắt của các cháu thí sinh (đang ở cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới) và sự suýt xoa tiếc rẻ của không ít ông bố bà mẹ thì tôi lại bình tĩnh lạ thường. Bắt đầu hiểu!

Chia tay 30 bé bị loại trong đội hình của. 15 bé trong đó có con mình lại 1 lần nữa được đi tiếp vào vòng sau: Vòng Live show….Một lần nữa 2 bố con tớ lại chia tay TPHCM quay về HN.

Bước xuống sân bay, hai bố con định đi taxi về cho nhanh nhưng khi sờ đến ví tiền thì không còn đủ 350 ngàn…Vậy là 2 bố con lếch thếch kéo vali đi bộ ra bến xe Bus. Mất có 14k/2 vé xe Bus chặng 1 và 10k/2 vé chặng 2…

Sau gần 2 tiếng bố con tớ đã về đến nhà, phấn khởi, hồ hởi, nhiều bé con hàng xóm sang nhìn mặt chị Mai….lên tivi.

Con mình sắp nổi tiếng!

Buổi tối…Cơm nước xong, vẫn điệp khúc cũ, bà xã hỏi: “Bố con chi tiêu hơn 2 chục ngày trong ấy thế nào???”

Hờ hờ! Lại kiểm tra ví tiền mình đây mà!

Không nói gì, mà biết nói gì bây giờ?! Buông mình xuống ghế, tôi trả lời: “E yên tâm, đâu sẽ vào đó, thịt chó sẽ có mắm tôm!”

Biết tính mình, bà xã thở dài và đi lên phòng.

Nhăn nhó!

“Lịch “làm việc” của 2 ông bố (tớ và bố bé Thu Hà) đều như vắt chanh như sau: Sáng dây cho con ăn sáng, đi bộ ra chợ Bến Thành mua thức ăn cho cả ngày về nấu nướng, chiều mỗi bố đưa con theo một ngả (2 bé ở 2 đội khác nhau nên lịch tập, thời gian tập, địa điểm tập cũng khác nhau) để rồi cuối ngày “Tụ lại” để chuẩn bị cho bữa tối.

Công việc cũng được phân công rất rõ ràng như sau: Đi chợ – Cùng nhau. Nấu nướng tớ đảm nhận, ăn xong trong lúc bố bé Hà dọn dẹp và rửa bát thì tớ đi đun nước pha trà (chả là sáng nào ra chợ Bến Thành mua đồ ăn thì tớ cũng kèm thêm bó trà xanh).

Sau đó lần lượt các con đi tắm, rồi các bố tắm. Cuối cùng không ai bảo ai 2 bố cứ thay phiên vụ giặt giũ cho tất cả 4 người.

Khổ nỗi, cái món “luyện thanh” với “mở khẩu hình” đều được các con thực hiện vào buổi tối (sau khi ăn xong và nghỉ ngơi) vì thế cứ tầm tám rưỡi, chín giờ tối là các con đóng cửa và đề nghị bố ra ngoài.

Bé Thuỳ Mai tại Sài Gòn.

Bé Thuỳ Mai tại Sài Gòn.

Xác định: Đi là để phục vụ con nên 2 thằng già nhìn nhau rồi cũng kiếm chỗ chơi. Đầu tiên là đi cà phê giết thời gian….gọi ly cà phê đen đá ngồi nhâm nhi từng giọt đếm đến mười rưỡi hoặc 11 giờ thì 2 anh em nháy nhau về.

Bọn trẻ lúc này tập luyện cũng đã xong và rủ nhau sang phòng The voice (lớn) hoặc sang phòng khác chơi…lại 1 công đoạn nữa là đi tìm gọi con về đi ngủ để chuẩn bị cho ngày mai (chẳng đứa nào chịu cầm theo điện thoại) nên cứ đi gõ cửa từng phòng để tìm.

Lại nói về cà phê tối. Do không quen nên khi các con đã yên giấc thì nhà tớ cứ gọi là trằn trọc. 2 mắt cứ mở thao láo và đầu thì tỉnh như sáo.

Cứ tưởng chỉ có tớ mới mất ngủ ai dè bố bé Hà cũng rứa, loay hoay, lục đục cả đêm tới gần sáng mới chợp mắt được 1 tẹo. Tình trạng ấy kéo dài cả tuần thì chịu không nổi nữa. Sáng ra, mắt ông nào cũng đỏ đòng đọc, còn tóc thì bạc trông thấy.

Tình trạng cà phê tối vì thế cũng chấm dứt…chẳng còn chuyện gì chơi mà buổi tối rỗi rãi nên mấy bố quay sang đánh bài.

Thôi thì con luyện thanh còn bố luyện đan quạt. Giết thời gian thôi mà. Với lại thời gian ngắn nên ông nào đen quá mất nhiều lắm thì chỉ vài chục ngàn là cùng – chuyện cay cú, ăn thua sẽ chắc sẽ không xảy ra.

(Lược bỏ 1 đoạn….)

Hôm sau, đến hẹn lại lên…đang ăn cơm tối thì ngoài cửa bọn trẻ (đều là thí sinh The Voice Kids) đã thập thò… Chúng nó cũng tụ tập nhưng là để luyện thanh. Thế là cơm xong, nhường phòng cho các con, 2 ông bố lại lang thang xuống đường…đi chán vẫn chưa thấy đến 22h.

Quay lại chuyện thi hát của con…Sau hơn 2 chục ngày liên tục với lịch nấu ăn, tập luyện, cuối cùng cũng được BTC nhắn tin thông báo (mọi thông báo đều được nhắn tin) lịch ghép nhạc, lịch ghi hình clip, phỏng vấn và ngày chính thức diễn ra Live show 1.

Trước ngày diễn ra live show 1 đâu chừng 1 tuần gì đó…15 thí sinh nhận được một thông tin vui lắm lắm. Đó là: Được ký hợp đồng thu âm với 1 hãng thu âm nổi tiếng trên thế giới. Ôi cha mẹ ơi! Đời con tôi sắp lên tiên rồi!

Ngày ký hợp đồng được ấn định tại tòa nhà sang trọng ngay trung tâm quận 1. Hơn 30 con người (15 thí sinh và người nhà thí sinh) có mặt đúng giờ và được đưa vào 1 phòng họp nhỏ nhưng khá khang trang, được trang bị video để có thể hỏi đáp trực tuyến… vì phòng họp nhỏ nên ai đến trước thì ngồi, ai đến sau thì đứng.

Sau khi ổn định chỗ đứng, ngồi và mỗi người được phát 1 bản hợp đồng bằng tiếng Anh và 1 bản bằng tiếng Việt thì tiếng loa vang lên. Trên màn hình tivi gắn trên bức tường đầu phòng họp xuất hiện 1 cô gái (tôi không nhìn rõ mặt) nhưng tự giới thiệu là luật sư đại diện của hãng thu âm nổi tiếng nọ ở VN.

Giọng rất nhẹ, tiếng cô gái trong tivi nhắc mọi người đọc kỹ hợp đồng và có thắc mắc gì thì hỏi để được giải đáp luôn.

Tôi đọc lướt nhanh các điều khoản thì thấy chẳng có điều khoản nào bên B (bên thí sinh) có lợi cả. Không những thế tại điều 4 hay 5 gì đó còn ghi rất rõ, tôi không nhớ từng câu từng chữ nhưng nội dung nổi bật là: Nếu không ký hợp đồng thì đồng nghĩa với việc phải rời cuộc thi và thay thế bằng thí sinh khác.

Ôi mẹ ơi! Thế này thì chết tôi à? Rồi ở cái điều khoản số mười mấy còn ghi: Nếu làm lộ nội dung hợp đồng thì bị phạt 10 ngàn đô la mỹ. Phòng điều hòa 21 – 22 độ mà mặt tôi bừng bừng. Nóng!

Thôi, thế này thì xong phim rồi…lấy hết bình tĩnh tôi mới hỏi cái cô luật sư trên tivi…rằng thì là: Em ơi, mình có được thay đổi gì trên hợp đồng này không? Nghĩa là có thể thêm, bớt, sửa vài chữ, vài điều nào trong ấy không?

Nhẹ nhàng em ấy giả nhời mình là: Không anh ạ. Đây là hợp đồng toàn cầu. Xong! Mấy bà mẹ của các thí sinh khác nghe vậy liền hỏi: “Thế chị ký thế này nếu cháu đi biểu diễn kiếm tiền ở mấy quán cà phê có bị phạt không?” Luật sự trả lời: “Không chị ạ, nhưng nếu làm lớn thì báo cáo qua chúng em 1 câu là chúng em tạo điều kiện”.

Haha! Hợp đồng toàn cầu nhưng áp dụng theo cách của VN.

Thực lòng, hỏi thì hỏi vậy thôi chứ tôi chắc 100% rằng kể cả tôi hay cả 14 phụ huynh kia không ký vào hợp đồng thì tôi dám cá chẳng ai dám cho con tôi dừng thi.

Đơn giản: Sóng của đài thì công ty nọ đã mua rồi, lịch phát sóng đã chốt rồi, các vòng Giấu mặt, đối đầu cũng xong rồi….Thí sinh – HLV (tem) – đã xong. Mà quan trọng hơn (cái này nói nhỏ): Ông bán quảng cáo rồi, tài trợ xong hết quyền lợi rồi, tiền đã thu…Bây giờ không có thí sinh – Nghĩa là không có chương trình thì có mà bán nhà!

Nghĩ vậy thôi chứ tớ cũng chẳng nói ra làm gì….chỉ thẽ thọt: “Vậy cho anh mang hợp đồng về nghiên cứu thêm được không?”… Sau một hồi ngần ngừ thì em luật sư ấy chấp nhận với điều kiện “Không được để lộ nội dung bản hợp đồng này, nếu không sẽ bị phạt”.

Đáp lại…mình vừa nháy mắt với em ấy vừa nói: Em yên tâm…anh sẽ không để lộ đâu hoặc ít ra em cũng không đủ chứng cứ chứng minh anh làm lộ đâu. Haha! Không riêng mình, hình như cũng có 4 -5 phụ huynh khác không ký và mang về giống như mình, còn đa phần ai cũng ký hết. Không thì con mình không được thi thì sao!

Bé Thuỳ Mai trên sân khấu vòng Giấu mặt.

Bé Thuỳ Mai trên sân khấu vòng Giấu mặt.

Thế rồi Liveshow 1 cũng đến. Trước ngày diễn ra buổi phát sóng trực tiếp 2 ngày, 9 thí sinh trong số 15 thí sinh đã được đưa đến trường quay để tổng duyệt và chạy đường dây. Dĩ nhiên 6 thí sinh còn lại cũng phải có mặt để chào sân khấu và thực hiện tặng hoa theo kịch bản.

Do sân khấu tại 212 Lý Chính Thắng (nơi diễn ra liveshow) khá nhỏ, khoảng 200 chỗ ngồi nên mỗi gia đình thí sinh cũng được BTC phát cho 03 vé mời (ngoài phụ huynh và thí sinh nghiễm nhiên không cần phải có vé).

Buổi tối liveshow 1 diễn ra, hai bố con tớ cùng gia đình các bé chưa diễn được thông báo có mặt lúc 19h30 để make up và làm tóc, trong lúc con gái đang được make up thì cô biên tập của chương trình lôi mình ra phỏng vấn…đề nghị nhận xét về 1 thí sinh khác.

Ôi mẹ ơi! Đúng là làm gì cũng có kịch bản. Diễn hết! Ừ, diễn thì diễn…và thế là tớ diễn! nhận xét, đánh giá về thí sinh cứ y như vừa nghe hát xong.

Sau khi trả lời phỏng vấn xong thì cũng hơn 20h…con gái thì được BTC đưa đi theo đoàn, riêng mình thì phải tự vào tìm chỗ ngồi trong khu vực sân khấu. Tiếc thay khi đến cửa soát vé thì không được bảo vệ cho vào. Lý do là: “không biết ông là ai cả, muốn vào thì bảo người của CTS ra dẫn thì mới cho vào” mà nhân viên của CTS lúc này bận tối mắt, còn ai mà có thời gian để ra dẫn mình vào???

Không vào được bằng cửa chính thì tớ tìm cửa phụ…lúc trả lời phỏng vấn đã tia thấy mấy người ra ra vào vào khu vực toilet rồi (sao mình cứ có duyên với toilet thế cơ chứ) nên mình mon men đi về phía đã định sẵn. Đúng như dự đoán của mình, toilet nối liền với trường quay và có thể đi vào được…

Đùa! Mình phục mình quá cơ!

Vào được rồi, bây giờ thì tìm chỗ…Khổ nỗi, không hiểu người ở đâu ra mà cả trường quay chật cứng…Ngồi không có chỗ đã đành, đứng ở đâu cũng bị đuổi.

Lấy danh nghĩa phụ huynh thí sinh ra để có thể kiếm 1 chỗ đứng cũng không được…1 cậu vừa xấu, vừa đen, bước lạch bạch như vịt ra bảo: “Phụ huynh em cũng chịu…mời anh ra chỗ khác”.

Mà ra đâu??? Trả lời mình 1 câu ngắn gọn: “Anh ra đâu thì ra, không được đứng ở đây”. “Tổ sư!” Mình chửi thầm. “Chẳng lẽ bố mày đưa con bố mày về”. Nghĩ thì nghĩ vậy chứ mình cũng có dám chửi đâu.

Lòng vòng mãi cuối cùng bố của bé Linh Lan (đội Hiền Thục) nhìn thấy liền kéo mình vào ngồi ké rồi ghé tai: “Em ngồi đây, anh cố chờ bé Linh Lan hát rồi ra sân bay ngay, em ngồi thế chỗ của anh… Anh phải đi Mỹ công tác”.

Vậy là có chỗ ngồi!

21h15…Nhạc hiệu chương trình nổi lên, những bực dọc lúc trước của mình tan biến, tiếng vỗ tay ào ào rồi cả 15 bé lên tặng hoa và chào mọi người.

Sau “màn chào hỏi”, lần lượt 09 thí sinh lên sân khấu biểu diễn…Còn lại 06 bé sẽ tham gia ở liveshow2.

Điều ngạc nhiên là trong suốt liveshow1 diễn ra cho đến khi kết thúc chương trình, 2 MC Trấn Thành và Thanh Thảo liên tục nhắc khán giả: Nếu yêu quý ai trong số 15 bé thì hãy bình chọn bằng cách soạn tin nhắn theo mã số rồi gửi 7257. Khổ nỗi mới có 9 bé thi hát ở liveshow1 nên cũng chỉ có 9 mã số.

Những bé chưa thi thì làm sao khán giả yêu quý biết mã số của bé mà nhắn tin nếu BTC không cho chạy chữ hoặc MC đọc tên và mã số thí sinh???

Buồn cười!

(Theo Trí Thức Trẻ)

Loading...

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần