Tôi là người đàn bà đê tiện nhất thế gian

24/08/2013 10:50
Mai Phương

Thỏa mãn cho cái tôi cá nhân ích kỉ, thỏa mãn cho những dục vọng thấp hèn… để rồi những người đàn bà ngoại tình sau cơn mộng mị chợt tỉnh giấc thì tất cả đã quá muộn, hạnh phúc đã vượt khỏi tầm tay.

Đọc bài viết “Phụ nữ cần một thằng đểu?” mà tôi không thể đành lòng nhắm mắt làm ngơ bởi tôi cũng đã từng lạc bước để rồi phải nhận một cái giá quá đắt cho những phút nông nổi, dại khờ. Tôi muốn kể câu chuyện của cuộc đời mình như một sự sẻ chia, một điều nhắn gửi đến những người phụ nữ trong bài viết và cả những ai đã đang và sẽ lập gia đình đừng bao giờ để con tim lạc lối, đừng vứt bỏ thứ hạnh phúc mà bạn đang nắm giữ chỉ vì sự ngông cuồng, mù quáng.

Tôi là một người phụ nữ hiện đại, luôn sống, yêu hết mình. Tốt nghiệp đại học tôi xin làm giảng viên cho một trường đại học, lấy chồng, sinh liền hai nhóc đủ nếp đủ tẻ. 33 tuổi đầu tôi đã có nhà lầu, xe hơi, kinh tế dư giả, con cái khỏe mạnh, xinh đẹp. Ai ai cũng thầm ghen tị với hạnh phúc viên mãn mà tôi đang có.

Được chồng và nhà chồng luôn động viên để phát triển trong sự nghiệp nên tôi đã cố gắng và xin được một suất học bổng thạc sĩ tại Hàn Quốc. Tuy rất yêu và nhớ chồng, con nhưng vì cơ hội đến phải nắm bắt nên tôi quyết định tạm xa gia đình đi du học 2 năm. Chồng tôi rất ủng hộ vợ và anh luôn an ủi, động viên để tôi an tâm học tập nơi xứ người.

Phản bội chồng, bỏ bê con cái nên tôi đã phải trả giá đắt (Ảnh minh họa)

Phản bội chồng, bỏ bê con cái nên tôi đã phải trả giá đắt (Ảnh minh họa)

Thời gian học tập tại Hàn Quốc, tôi gặp Hoàng. Hoàng hiện đang theo học đại học tại Hàn Quốc theo diện tự túc. Hoàng thua tôi về trình độ lần tuổi tác nhưng vẻ ngoài cậu ta khá già dặn, sành sỏi. Lúc mới quen chúng tôi xưng chị, em và xem nhau như những người bạn đồng hương thân thiết. Thế nhưng, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Và có lẽ vì xa chồng quá lâu nên nhiều khi tôi thèm được dựa dẫm vào một ai đó để đỡ thấy tủi thân mỗi khi nhớ nhà, nhớ con. Cả những khi ốm đau chẳng thể ngồi dậy nấu tự nấu cho mình bát cháo thì tôi may mắn có Hoàng ở bên động viên, chăm sóc.

Tôi và Hoàng bắt đầu chuyển cách xưng hô và gặp gỡ nhau nhiều hơn. Những lúc vui vẻ bên Hoàng nhiều khi tôi cũng cảm thấy có lỗi với chồng nhưng cái ý nghĩ ấy như gió thoảng qua và nhanh chóng bị gạt đi khi được đón nhận sự ấm áp, chiều chuộng của Hoàng. Tôi dường như thấy mình trẻ lại như cô gái đôi mươi lần đầu biết yêu. Tôi quên rằng mình đang có một gia đình, có chồng, con ngày đêm mong ngóng ở Việt Nam. Và để . Với lại ở xa xôi thế này tôi nghĩ chồng cũng không biết chuyện tôi cặp bồ mà tôi cũng thấy đỡ buồn, đỡ cô đơn. Đến khi học xong về Việt Nam tôi sẽ cắt đứt với Hoàng thì mọi chuyện vẫn tốt đẹp.

Thế nhưng lí trí và con tim nhiều khi nó không đi cùng một hướng. Càng ngày tôi càng yêu Hoàng nhiều hơn và nghĩ đến chồng, con ít đi. Mỗi lần chồng gọi điện sang tôi đều thấy thật nhạt nhẽo, vô vị. Tôi và Hoàng ngày càng lấn sâu vào tội lỗi. Tôi dọn hẳn đến ở cùng nhà với tình nhân. Tiền chồng gửi sang tôi dùng để nuôi và bao ăn ở cho Hoàng. Những khi Hoàng cần tiền tôi lại ngọt nhạt bảo chồng gửi sang để giúp người tình.

Gia đình tôi ở Việt Nam không ai biết chuyện. Tất cả mọi người ai cũng thương tôi phải sống cảnh xa gia đình chứ không ai ngờ tôi lại trơ trẽn, phản bội chồng. Đôi lúc tôi thấy ân hận vì đã lừa dối chồng nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị gạt đi. Tôi nghĩ cuộc đời này thật ngắn, mình phải biết sống cho chính mình. Nếu vì cái này cái kia mà hi sinh tình yêu liệu có đáng không? Nếu sống với chồng mà tôi không còn chút tình cảm nữa thì các con tôi cũng đâu có hạnh phúc?

Cái ý nghĩ ban đầu là chỉ ngoại tình cho vui thì nay tôi hoàn toàn thay đổi. Tôi định khi về Việt Nam sẽ thú nhận xin chồng tha thứ và li hôn với anh. Tôi muốn bỏ chồng để được sống với tình yêu của chính mình.

Thấm thoắt 2 năm học cũng trôi qua, ngày về Việt Nam đáng ra là ngày tôi phải mong đợi nhất nhưng ngược lại tôi thấy buồn, chán nản vô cùng. Gặp chồng con ở sân bay mà hồn tôi đang để ở tận bên Hàn Quốc. Hoàng phải 5 tháng nữa mới về Việt Nam làm việc. Nghĩ đến chuỗi ngày đợi chờ đó mà tôi chỉ muốn phát điên lên vì nhớ tình nhân.

Sau bữa cơm sum họp gia đình sau 2 năm xa nhà, tôi đã thú nhận tất cả mọi chuyện với chồng. Chồng tôi vô cùng đau khổ nhưng anh vẫn nắm lấy tay tôi: “Anh không trách em. Anh biết đó chỉ là tình cảm nhất thời, anh và con sẽ giúp em quên đi quá khứ và cùng sống những ngày hạnh phúc như trước đây, được không em?”.

Thế nhưng vì quá yêu Hoàng nên tôi kiên quyết li hôn. Sau khi ra tòa, tôi để hai con cho chồng nuôi và dọn ra ở riêng chờ ngày người yêu trở về.

Tôi đã thuê một căn nhà nhỏ, sắm đủ mọi vật dụng và trang trí cho nó chẳng khác gì căn phòng hạnh phúc trước đây tôi ở cùng Hoàng bên Hàn. Tôi đếm từng ngày đợi Hoàng về Việt Nam.

Và rồi, vào một buổi sáng đẹp trời tất cả sự háo hức, mong chờ, hi vọng của tôi vụt tắt khi nhận được email của Hoàng. Anh báo rằng sẽ không về Việt Nam như dự định ban đầu, khuyên tôi quên anh đi và hãy tìm hạnh phúc bên chồng con.

Tôi muốn gào thét, òa khóc nhưng không thể. Tất cả mọi người đều xa lánh và khinh bỉ tôi. Bố mẹ đẻ tuyên bố không nhìn mặt vì tôi đã mang tiếng xấu cho gia đình.

Đau đớn, tủi nhục nhưng tôi chẳng thể tìm một ai thân thích để sẻ chia. Đáng đời tôi – người đàn bà đê tiện.

Ngồi cô đơn một mình trong căn phòng lạnh lẽo, tôi bỗng thèm một tiếng cười trẻ thơ trong veo của hai đứa trẻ, tôi thèm vòng tay ôm ấp ấm áp của chồng, thèm một bữa cơm gia đình ấm cúng…

Tất cả với tôi giờ chỉ là hư không. Tôi đã tự đánh mất tất cả. Đó là cái giá dành cho những người đàn bà như tôi.

Loading...

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần